Lọc Truyện

Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh

Giang Ninh như thường lệ đến bệnh viện trung tâm làm việc.

Đến nơi, Phùng Luân bên khoa Y học cổ truyền đã có mặt, chỉ có chỗ ngồi của Lâm Thanh Trúc còn trống trơn.

Liếc qua chỗ cô, anh đoán chắc cô nàng uống nhiều quá nên dậy muộn.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Đến khi công việc buổi sáng vào guồng mà vẫn chẳng thấy Lâm Thanh Trúc đâu

Trước tình hình ấy, anh bắt đầu thắc mắc.

"Chẳng lẽ hôm nay cô ấy không đến?"

Vốn định hôm nay hỏi cô vì sao trên người lại có linh khí, ai dè cả ngày Lâm Thanh Trúc không tới!

Sắp tan làm, anh nhắn cho Lâm Thanh Trúc: "Sao hôm nay cô không đi làm ?? "

Vài phút sau, cô mới trả lời: "Hôm nay tôi xin nghỉ!"

Giang Ninh gửi lại một sticker mặt ô' rồi thôi.

Bắt taxi, về phòng khám!

Tiếp tục nhịp sống của mình.

Về tới y quán nhỏ, lúc anh chuẩn bị mở cửa thì thấy trước cửa quán mì nhỏ của Vương Thắng bên cạnh đang đỗ một chiếc Buick đen.

Từ trong quán còn vọng ra tiếng ồn ào cãi vã cùng tiếng chai thủy tinh vỡ loảng xoảng.

"Ơ'?"

"Anh Vương đang có chuyện gì vậy?"

Lẩm bẩm một câu, Giang Ninh không nhịn được ghé lại xem.

Anh có ấn tượng khá tốt về vợ chồng chủ quán mì bên cạnh, Vương Thắng và Trương Tú Cầm.

Vương Thắng là người thật thà khỏi chê!

Còn Trương Tú Cầm tuy đôi lúc hơi có thành kiến, kiểu đàn bà, nhưng nhìn chung cũng ổn.

Đến gần quán, anh nghe trong đó vang lên giọng một người đàn ông the thé.

"Mẹ kiếp, hôm nay nhất định phải đen tiền cho anh em tao!"

'Xem anh em tao đây này, chỉ ăn một bát mì ở quán mày mà đau bụng, tiêu chảy suốt một ngày một đêm!"

"Mày nói xem, chuyện này tính sao?"

Anh nhìn theo hướng phát ra tiếng ồn vào trong quán, thấy một tên trọc đầu đeo dây chuyền vàng đang hằm hằm quát Vương Thắng và Trương Tú Cầm.

Sau lưng gã còn có bốn tên đàn em bặm trợn.

Trong đó có một tên giả vờ ôm bụng đau, mặt dày lì lợm, nắm vạ luôn giữa quán.

Thấy cảnh đó, ánh mắt Giang Ninh lóe sáng.

Đây là ...?

Tống tiền trắng trợn?

Vợ chồng Vương Thắng, Trương Tú Cầm mặt mày tái mét, run run nói: "Vậy ... các anh muon thế nao?"

Tên trọc nghe vậy cười khẩy: "Thấy hai người cũng thuộc dạng lương thiện, thế này đi, tao cũng không đòi nhiều!"

"Anh em tao chịu khổ cả ngày cả đêm, ít cũng bồi cho chúng tao tám ngàn, mười ngàn chứ!"

"Cộng thêm tiền tổn thất tinh thần, tiền tổn hại sức khỏe, thế nay nhe, bồi cho bọn tao hai mươi ngàn là xong!"

"Gì cơ?"

"Hai mươi ngàn?"

Nghe xong, Trương Tú Cầm suýt ngã ngồi bệt xuống đất.

"Sao? Anh em tao chịu khổ cả đêm, bắt tụi mày đền hai mươi ngàn là còn nhẹ đó, còn không chịu à?" gã trọc gầm lên.

Nước mắt Trương Tú Cầm trào ra.

Quán mì nhỏ nhà họ vốn làm ăn chẳng khá.

Hai vợ chồng nai lưng cả tháng cũng chỉ kiếm hơn mười ngàn tệ.

Không ngờ tên trọc mở miệng đã đòi hẳn hai mươi ngàn!

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận