Ăn xong, Giang Ninh trở về y quán nhỏ của mình, tiếp tục luyện dược.
Mất hơn một tiếng để làm xong các loại dược dịch bán cho ngày mai, Giang Ninh liền bắt đầu tu luyện Bách Mạch Luyện Thể Quyết.
Từ khi tu luyện Bách Mạch Luyện Thể Quyết, thân thể anh ngày càng cường tráng, đôi mắt cũng sáng hơn hn.
Đến chiều, bỗng vài chiếc xe sang dừng trước cửa phòng khám nhỏ của Giang Ninh.
Đi đầu là một chiếc Maybach đen, theo sau là hai chiếc Land Rover Range Rover.
Trương Tú Cầm và Vương Thắng đang nhặt rau ở cửa quán, thấy dàn xế khủng dừng trước phòng khám nhỏ của Giang Ninh thì đều khẽ sững lại.
'Anh Vương, anh Vương, nhìn kìa, người giàu đó!"
Vương Thắng cũng ngoảnh lại, thấy mấy chiếc xe sang, lầm bầm: "Có vẻ phòng khám của cậu Giang thật sự bùng nổ rồi, đến cả giới nhà giàu cũng tới mua thuốc."
"Đúng đúng, thẳng nhóc Giang Ninh sắp phát tài thật rồi!"
Đang nói chuyện thì cửa xe bên kia đã mở.
Sáu người đàn ông mặc vest đen - vệ sĩ - lần lượt bước xuống.
Cùng lúc, từ chiếc Maybach phía trước bước ra một người phụ nữ ngoài bốn mươi.
Khí chất bà ta sang trọng quý phái, nhìn cái biết ngay là người có tiền.
Khoác áo lông chồn, trên cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc.
Bà hơi đẫy đà, tóc uốn gợn sóng; khi xuống xe, tay còn dắt theo một bé gái chừng sáu bảy tuổi.
Cô bé mặc váy công chúa xòe, trên đầu buộc hai bím tóc hai bên, đáng yêu hết sức!
Vừa xuống xe, đôi mắt đen láy láo liên tò mò nhìn quanh.
"Chủ tịch Nhan, chính là chỗ này!"
Một gã vệ sĩ vạm vỡ bước lên, cung kính nói với người phụ nữ trước mặt.
Người phụ nữ được gọi là chủ tịch Nhan ngước mắt quan sát một lượt phòng khám nhỏ của Giang Ninh.
"Đi thôi, đến gặp cậu ấy!"
"Vâng!'
Rồi bà dắt theo cô bé, cùng đám vệ sĩ, tiến về phòng khám nhỏ của Giang Ninh.
Lúc này Giang Ninh đang ở bên trong tu luyện, chẳng hay biết bên ngoài có người đến tìm anh.
Cốc cốc cốc!
Đúng lúc ấy, có tiếng gõ vào cánh cửa sắt.
"Ai đấy?"
Bên ngoài không đáp, chỉ tiếp tục gõ cửa.
Giang Ninh dừng tu luyện, đi ra mở cửa sắt.
Két ...
Cánh cửa vừa mở, Giang Ninh thấy mấy gã vệ sĩ mặc vest đứng trước cửa, cùng một phú bà họ Nhan và cô bé nhỏ.
"Ờ? Mọi người tới mua thuốc à? Xin lỗi, hôm nay bán hết rồi."
Giang Ninh tưởng họ đến để mua thuốc.
"Mẹ ơi, là anh ấy, chính anh này!"
Cô bé bất ngờ chỉ tay về phía Giang Ninh, reo lên.
Giang Ninh sững lại, cúi đầu liếc cô bé một cái.
Trong bụng thầm nghĩ: Quái lạ, chuyện gì vậy?
"Ân nhân!"
"Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi!"
Bỗng phú bà họ Nhan lao tới, xúc động nắm chặt tay Giang Ninh, miệng liên tục gọi anh là ân nhân!
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!