Chỉ là, tuy nhà đơn sơ như vậy, nhưng lại được quét dọn rất sạch sẽ.
Trình Dao Dao mang mấy loại rau xanh vừa mua vào bếp, tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, một mái tóc dài đen nhánh, dày mượt lập tức xõa xuống.
Có điều, cô không tháo khẩu trang.
Bởi vì người mắc bệnh bạch cầu cấp tính, sức đề kháng của cơ thể rất kém, lỡ bị lây mấy loại virus cảm mạo gì đó, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Thế nên, sau khi trong nhà xuất hiện một người xa lạ là Tào Khôn, cô vẫn lựa chọn tiếp tục đeo khẩu trang.
Nhưng, dù cô chưa tháo khẩu trang, Tào Khôn đã sớm thấy được dung mạo của cô.
Bởi trên chiếc tủ tivi sơn đã bong tróc kia, đặt một tấm ảnh để bàn, trong ảnh là Trình Dương và một cô gái rất xinh đẹp chụp chung.
Dáng người đó, nhìn một cái là biết ngay chính là Trình Dao Dao!
Mà đối chiếu gương mặt Trình Dương thật ngoài đời với người trong ảnh, gần như trùng khớp đến chín mươi chín phần trăm, Tào Khôn có thể cơ bản khẳng định, đây là một tấm ảnh thật chưa qua chỉnh sửa.
Nói cách khác, Trình Dao Dao trong ảnh thế nào, thì Trình Dao Dao ngoài đời cũng y như vậy.
Rất đẹp!
Chấm nhan sắc cỡ chín mươi lăm điểm cũng không hề quá!
"Anh, anh uống nước đi."
Trình Dương vội vàng nịnh bợ, rót một ly nước, cười hề hề đặt trước mặt Tào Khôn.
Nhìn cảnh đó, Trình Dao Dao nhàn nhạt nói:
"Trình Dương, theo chị vào đây một chút!"
Nói xong, cô đi vào phòng ngủ trước.
Thấy vậy, Trình Dương quay sang cười với Tào Khôn:
"Anh, em vào trong một lát, chị em có chuyện muốn nói với em."
Trình Dương đi theo Trình Dao Dao vào phòng ngủ, kết quả là vừa bước vào, Trình Dao Dao lập tức đưa tay đóng cửa phòng lại.
Đáng tiếc, vô ích!
Vì chăm chỉ "cày cuốc" mà bây giờ thính lực của Tào Khôn đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Cho nên, dù Trình Dao Dao còn cẩn thận khóa trái cửa phòng ngủ, cũng hoàn toàn không ngăn được anh nghe cuộc nói chuyện của hai người bên trong.
Câu hỏi đầu tiên của Trình Dao Dao là Trình Dương và Tào Khôn quen nhau thế nào.
Trình Dương vẫn không nói là mình gặp được Tào Khôn lúc đang định đi cướp, mà bảo, do mình buồn bực, lo không kiếm đủ tiền chữa bệnh cho chị nên cứ đi một mình lang thang, rồi trên đường gặp Tào Khôn.
Sau đó, Tào Khôn hỏi cậu ta nửa đêm nửa hôm sao lại ra ngoài, Trình Dương bèn nói là vì lo tiền nong chữa bệnh cho chị nên mất ngủ.
Rồi sau nữa, Tào Khôn liền rủ cậu ta cá cược, đánh một trận, thua thì muốn bao nhiêu tiền, cho bấy nhiêu.
Thắng thì phải dập đầu nhận người ta làm anh.
Thậm chí, chuyện hai người ngủ lại khách sạn, Tào Khôn giúp bà chủ sửa cái giường suốt một đêm, Trình Dương cũng kể tuốt tuồn tuột.
Nghe Trình Dương kể lại trọn vẹn trải nghiệm cả đêm hôm qua, Trình Dao Dao im lặng rất lâu, sau đó mới mở miệng:
"Vậy là, hai người các em quen nhau kiểu đó, anh ta còn nói muốn giúp chị trả tiền chữa bệnh?"
"Ừm." Trình Dương khẳng định: "Chị là chị em, anh ấy là anh em, ba chúng ta là một nhà, anh ấy chắc chẳn không thể trơ mắt nhìn chị bị bệnh đâu."
Trình Dao Dao lại trầm mặc một lúc, rồi hỏi tiếp:
"Vậy em nói thật cho chị biết, cái người tên Tào Khôn đó có sờ vào người em không?"
"Tức là, có làm mấy động tác rất thân mật hay không, ví dụ như sờ ngực em, bụng em, rồi mông các kiểu ấy?"
Ở ngoài phòng khách, Tào Khôn nghe đến câu hỏi này thì suýt nữa phun cả ngụm nước trong miệng ra.
Được lắm!
Coi anh là đồng tính, tưởng anh coi trúng thằng Dương rồi chứ gì!
Bất quá, cũng không thể trách Trình Dao Dao nghĩ vậy.
Vì đổi lại là ai, cũng khó mà tin nổi, một người có tiền lại đi nhận một thằng ngốc mới gặp lần đầu làm anh em, hơn nữa còn muốn bỏ tiền ra chữa bệnh cho chị gái thằng ngốc đó.
Truyện cổ tích cũng không dám viết quá như thế!
Huống chi, xã hội bây giờ, lấy đâu ra chuyện tốt trời rơi xuống vậy chứ!
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!