Không ngờ mình chỉ trốn có một buổi chiều học với một buổi sáng học mà lại khiến Cao Đình Đình gặp rắc rối như thế.
"Xin lỗi, xin lỗi mà."
Tào Khôn vừa cười hì hì vừa xin lỗi: "Chuyện hôm qua đúng là hơi gấp. Hôm qua anh với Vương San San nói chuyện, em cũng nghe rồi mà."
"Bọn anh còn có một thằng bạn học, cũng đang học ở Đại học Hải Thành, chỉ là nó học ngành khác. Nó vay của Vương San San mấy vạn tệ."
"Dạo này nó gặp chút chuyện, anh cũng không rõ là chuyện gì. Chỉ biết là hôm qua bố mẹ nó đến Hải Thành."
"Quan hệ giữa anh với nhà nó cũng không tệ, nên anh đi đón họ, tiện đường đưa đi ăn uống tiếp đãi một chút."
"Còn mấy cái em nghĩ, gì mà anh không biết phải đối mặt với em như thế nào ấy, hoàn toàn không có. Hôm qua anh chỉ bận chuyện này thôi."
Nghe xong lời giải thích này, Cao Đình Đình tức đến mức lại giơ chân đá Tào Khôn hai cái.
Nhưng vì hiểu lầm đã được hóa giải, trên mặt cô lại nở nụ cười rạng rỡ.
Tào Khôn mở gói giò nướng thịt dê bọc trong giấy bạc vẫn còn nóng hổi, vừa dùng con dao nhỏ cắt thịt, vừa hỏi: "À đúng rồi, chiều qua em mua cho anh cái đồ ngon gì thế?"
Cao Đình Đình liếc xéo Tào Khôn một cái: "Một hộp viên bổ kẽm, một hộp viên hàu, với một hộp kỷ tử mè đen."
"Mẹ chồng em thường xuyên mua mấy cái này cho ba chồng em ăn."
"Em đã tra rồi, đàn ông ăn mấy thứ này rất tốt cho 'cái đó'. Hơn nữa em còn tốn hơn một nghìn bốn trăm tệ đấy."
Ối, toàn là hàng nặng đô cả!
Tào Khôn vừa tiếp tục cắt thịt dê, vừa cảm khái: "Vẫn là bạn cùng bàn tốt với anh nhất."
"Cũng thường thôi." Cao Đình Đình bĩu môi: "Không lẽ để anh hì hục làm không công à, thế nào cũng phải cho chút tiền công chứ."
Một câu này của Cao Đình Đình suýt nữa làm Tào Khôn xúc động đến muốn khóc.
"Bạn cùng bàn à, thật đó, em là người đầu tiên trả công cho anh, mấy cô khác toàn xài chùa sức lao động của anh!"
Cao Đình Đình ngẩn ra, rồi bật cười ha hả: "Thấy chưa, lòi đuôi rồi nhé!"
"Anh còn bảo trước đây chưa từng yêu, ngay cả tay cô gái cũng chưa nắm bao giờ. Phì, mới sáng hôm qua thôi… Lúc đó em đã chắc mẩm rồi, không biết anh có bao nhiêu kinh nghiệm nữa."
Tào Khôn cũng cười ha ha: "Ăn đi, ăn đi. Dù sao chúng ta cũng là bạn cùng bàn, em đừng vạch mặt anh trước người khác là được."
"Yên tâm đi, người khác hỏi, em chắc chắn sẽ nói anh ngay cả tay con gái cũng chưa nắm bao giờ…"
…
Bữa trưa vui vẻ kết thúc, đến khi Tào Khôn và Cao Đình Đình ăn xong, quay lại trường học thì đã là một giờ bốn mươi chiều.
Tiết học chiều đã bắt đầu được mười phút.
Có điều, hai người không quay về lớp mà đi thẳng tới phòng kho do Tào Khôn phụ trách.
Mãi đến bốn giờ năm mươi chiều!
Thấy còn mười phút nữa là tan học buổi chiều, hai người mới từ phòng kho đi ra, đi trước mọi người một bước rời khỏi tòa nhà giảng dạy.
"Loại thuốc khẩn cấp đó, hình như tác dụng được bảy mươi hai tiếng phải không, hôm qua em vừa uống rồi, hôm nay chắc không cần uống nữa đâu nhỉ?"
Vừa ra khỏi tòa nhà giảng dạy cùng Cao Đình Đình, Tào Khôn như chợt nhớ ra gì đó, bỗng buột miệng hỏi.
Cao Đình Đình đỏ bừng mặt, khẽ cười, gật đầu: "Ừ, tác dụng được bảy mươi hai tiếng, đến ngày kia cũng không cần uống."
"À đúng rồi, bạn trai em ngày mai đến, anh rốt cuộc có ăn tối chung với bọn em không?"
Đúng lúc ngày mai lại là thứ bảy.
Vì vậy, khoảng bốn giờ chiều hôm nay, cũng tức là cách đây không lâu, Cao Đình Đình nhận được tin nhắn do vị hôn phu gửi tới.
Nói là ngày mai sẽ đến Hải Thành chơi với cô.
Hai người nói chuyện qua lại một lúc, không biết thế nào lại nói đến Tào Khôn, người đang cắm đầu cắm cổ làm việc, hai tai không màng chuyện bên ngoài.
Có lẽ là bị dáng vẻ tập trung làm việc đó của Tào Khôn làm cảm động, Cao Đình Đình vô thức đã dành cho anh mấy lời khen hơi quá, khen ngợi anh vài câu.
Kết quả, lập tức khiến anh vị hôn phu nhỏ con của cô ghen lồng lộn.
Thậm chí còn sinh ra cảm giác nguy cơ.
Anh ta khăng khăng ngày mai phải đến Hải Thành chơi với Cao Đình Đình, bắt cô nhất định phải gọi cậu bạn cùng bàn tốt Tào Khôn của mình, ba người cùng đi ăn một bữa, làm quen với nhau.
Khiến Cao Đình Đình hối hận không để đâu cho hết!
Biết thế này, nhắc đến Tào Khôn làm gì chứ!
Để mặc cho anh làm việc của mình là được rồi!
"Vậy em có muốn ngày mai anh ăn cùng hai người không?"
Tào Khôn không trả lời thẳng mà ném lại câu hỏi cho Cao Đình Đình.
Cao Đình Đình cười khổ, do dự nói: "Muốn… mà cũng không muốn."
"Vì vị hôn phu của em thể chất đúng là không tốt lắm, nên anh ấy rất nhạy cảm, lúc nào cũng lo em bị đàn ông khác cưa mất."
"Bây giờ anh đã cho anh ấy cảm giác nguy cơ rồi, nên em muốn anh xuất hiện, đường đường chính chính ăn một bữa, nói chuyện, đi chơi, đừng thể hiện ra là có ý gì với em, như vậy anh ấy cũng yên tâm hơn."
"Không thì anh càng không xuất hiện, trong lòng anh ấy càng nghĩ lung tung."
"Em đã khen anh như thế, lại không cho hai người gặp nhau, chắc chắn anh ấy sẽ nghĩ là có uẩn khúc gì."
"Nhưng em lại lo anh xuất hiện rồi sẽ lộ tẩy."
"Em thật sự tính sau khi tốt nghiệp sẽ theo anh ấy về thị trấn bọn em kết hôn, sống cuộc sống bình thường. Em không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì cả."
Thì ra cô lo cái này à!
Tào Khôn cười nói: "Nếu em lo chuyện đó, vậy cứ yên tâm đi, cứ đợi xem ngày mai anh biểu hiện thế nào. Nhìn anh trấn an trái tim nhỏ bé của vị hôn phu em ra sao là được!"
Cao Đình Đình nhìn Tào Khôn đầy nghi ngờ: "Anh chắc là sẽ không lộ tẩy chứ, đừng có phá hỏng chuyện hôn nhân của em đấy."
"Cứ yên tâm." Tào Khôn nói: "Em chỉ cần chờ đến lúc tốt nghiệp, vị hôn phu của em long trọng đến rước dâu là được."
Tuy đã có lời bảo đảm của Tào Khôn, nhưng Cao Đình Đình vẫn không yên lòng lắm.
Tuy vậy, cuối cùng cô vẫn đồng ý để Tào Khôn cùng đi ăn với hai người ngày mai.
Bởi vì, giống như cô nói, bạn trai cô bây giờ đã sinh nghi, trong lòng đã có một cái nút thắt. Nếu không tháo ra giúp anh ta, sự đa nghi sẽ ngày càng nặng, nút thắt trong lòng cũng càng lúc càng lớn.
Để lâu dài, chắc chắn không có lợi cho tình cảm giữa hai người.
Thôi thì, tin Tào Khôn một lần vậy.
Năm phút sau!
Dưới khu nhà ký túc xá nữ, Cao Đình Đình đem cả ba thứ đã mua cho Tào Khôn vào chiều hôm qua giao hết cho anh.
Tào Khôn cũng không khách sáo, nhận hết cả ba món, rồi phủi mông quay người đi luôn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!