"Chuyện này ... "
Bao gồm cả nhóm Thanh Nguyệt Thánh Cô, tất cả mọi người xung quanh đều sững so ngơ ngác! Họ nhìn Lâm Phong đang bê bết máu, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao anh lại cười?
"Ngươi cười cái gì?" Phong Trần Tử lạnh lùng lên tiếng.
"Ông đoán xem?"
Lâm Phong khẽ nhấc mí mắt. Mặc dù miệng đang cười, nhưng khuôn mặt đầy máu cùng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của anh lúc này trông chẳng khác nào ác quỷ chui lên từ địa ngục, khiến người ta ngạt thở!
"Ha ha ... Ngươi đoán xem ta có thèm đoán không?" Phong Trần Tử cũng đột nhiên bật cười.
Hai người cứ thế nhìn thẳng vào mắt nhau, cười qua cười lại một lúc. Những người khác có mặt tại hiện trường thấy cảnh này cũng không kìm được mà nhếch mép, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc ...
"Ta rất khâm phục ngươi, chết đến nơi rồi mà vẫn lạc quan được như vậy!"
Nụ cười trên môi Phong Trần Tử vụt tắt. Lão tựa như một vị tiên nhân dạo bước chốn hồng trần, chỉ tiện tay vung lên, vô số thuật pháp cuộn trào dữ dội. Hàng tỷ đạo sức mạnh Phong Đạo lại một lần nữa oanh tạc thẳng về phía Lâm Phong!
"Đùng đoàng!"
Lâm Phong vẫn không hề lập lá chần phòng ngự. Anh cứ thế, mặc cho lượng lớn sức mạnh Phong Đạo tràn vao cơ thể, để cho Người tí hon bảy màu cắn nuốt! Tuy hiện tại cơ thể vô cùng đau đớn, nhưng đợi đến lúc Người tí hon bảy màu trưởng thành hoàn toàn, thời điểm anh trở nên vô địch thiên hạ ... viễn cảnh đó thật sự quá tuyệt vời.
"Ông đang gãi ngứa cho tôi đấy à?"
Lâm Phong đưa tay lau vết máu trên mặt, buông ra một câu mỉa mai rát tai.
"Chỉ giỏi võ mồm!"
Sắc mặt Phong Trần Tử lạnh ngắt. Lão cảm thấy vô cùng chán ghét và buồn nôn một cách khó hiểu! Lão dốc cạn toàn bộ sở học cả đời, thậm chí sử dụng cả đạo quả bản nguyên để liên tục phát động tấn công, quyết tâm nghiền nát hoàn toàn cơ thể của tên tiểu tử trước mắt ...
"Bùm!"
"Bùm!"
Ánh sáng chói lòa rực rỡ hoàn toàn bao trùm lấy thân hình Lâm Phong.
Đòn tấn công của Phong Trần Tử ngày càng hung hãn, ngày càng kinh khủng. Dưới uy lực hủy diệt ấy, toàn bộ thành Linh Vân hoa thành hư vô. Nhật nguyet đổi mau, mọi thứ trên thế gian như chìm vào tàn lụi ...
"Xong đời rồi!"
Đám đông đứng đằng xa, ai nấy đều ôm tâm trạng bàng hoàng chết lặng!
Lần nay thì toang thật roi! Chẳng ai tin Lâm Phong có thể sống sot nổi dưới đòn tấn công ở mức độ tàn phá như thế này ...
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo!
Khi ánh sáng mờ dần, bụi mù tan đi, trên mặt đất lộ ra một cái hố sâu tới hàng vạn mét. Một nhóm người lập tức phóng thần niệm dò xét. Thế nhưng, bọn họ lại phát hiện ra tuy cả người Lâm Phong đã trở nên đen thui, trông thê thảm khôn cùng, nhưng anh vẫn còn sống, lúc này anh đang đứng thẳng tắp ngay giữa đáy hố.
"He he ... "
Lâm Phong lẩm bẩm cười ngu một hồi.
Đôi môi hé mở, lộ ra hàm răng trắng bóc.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!