Lọc Truyện

Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây - Tiêu Giai Kỳ (FULL)

Chương 3613:

Biết rằng không thể hỏi gì từ Vũ Nguyên Hải , Tư Mộ Hàn mím môi , quay người rời đi , tên Vũ Nguyên Hải này quá cứng đầu , cho dù có ép anh ta nói , e rằng càng không hỏi ra được điều gì có ích , không bằng nghĩ cách khác , như là , tìm viện trợ bên ngoài…

Nguyễn Kiến Định vẫn đợi ở bên ngoài , vốn dĩ còn tưởng rằng phải đợi ít nhất một tiếng , không ngờ chỉ trong mấy phút , cửa đã được mở ra , Tư Mộ Hàn mặt lạnh từ trong đi ra , tim Nguyễn Kiến Định kêu lộp bộp , chỉ cần nhìn biểu cảm của anh là biết , không hỏi được gì.

“Tìm Ôn Hàng Dương , tôi muốn nói chuyện với anh ta.” Tư Mộ Hàn vừa nói vừa đi lên tầng.

Nguyễn Kiến Định ngây ra , đi theo anh , vốn dĩ muốn hỏi gì dó , thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt lúc này của anh , cuối cùng lại không nói gì nữa.

Lúc này Ôn Hàng Dương đang ở trong phòng , có lẽ là ngủ bù. Tư Mộ Hàn gõ cửa hồi lâu , bên trong mới truyền ra âm thanh không được rõ ràng lắm. Sau đó không lâu , cửa được mở ra , người đàn ông cao ráo cả người mặc đồ đen , mặt mũi uể oải dựa vào khung cửa , biểu cảm bình thản , thế nhưng lại đem đến cho người khác một cảm giác xa cách , nóng nảy.

“Vũ Nguyên Hải là gì của anh?” Thời gian không đợi người , Tư Mộ Hàn không vòng vo mà hỏi trực tiếp , đẩy xe lăn vào phòng anh ta , không có một chút ngại ngùng nào.

“Nguyên Hải sao!” Ánh mắt Ôn Hàng Dương hướng về Tư Mộ Hàn , anh ta liếm môi , không dừng lại , khẽ cười đi theo sau anh. Rèm cửa trong phòng được đóng kín lại , cả một mảng tối đen , Nguyễn Kiến Định thấy vậy thì kéo rèm ra.

Hai người vào trước híp mắt lại , một lúc sau mới thích ứng được với ánh sáng ở bên ngoài.

“Nghe xưng hô , có vẻ anh Dương và Vũ Nguyên Hải rất thân nhau?” Nguyễn Kiến Định để rèm ở trong tay xuống , vỗ hai tay , đi đến bên cạnh Tư Mộ Hàn và ngồi xuống , tự rót một cốc nước , nhấp một ngụm , hỏi thăm dò.

“Không cần phải thăm dò như vậy , đúng là tôi biết Nguyên Hải , cậu ta biến thành bộ dạng như bây giờ cũng có công lao của tôi.” Nói rồi như nhớ ra một việc gì đó , anh ta cúi thấp đầu cười , sau đó mới nói tiếp:

“Như thế nào , có phải không đoán ra cậu ta đang nghĩ cái gì , Nguyên Hải do một tay tôi dạy nên , muốn lấy thuốc giải từ tay cậu ta , trừ khi có đồ vật để đổi , nếu không cho dù có chết đi , cậu ta cũng không nói , tôi đi hỏi cũng vậy thôi.”

Ôn Hàng Dương nhún vai , dựa vào ghế sô pha , nhắm mắt mệt mỏi.

“Lúc đó anh nói , Tri Hạ đã cứu mạng anh , anh lại biết Vũ Nguyên Hải , lẽ nào anh lại thấy chết không cứu!” Ôn Hàng Dương nói xong , hô hấp của Nguyễn Kiến Định nặng nề hơn , mặt trở nên rất khó coi , hít sâu một hơi mới mở miệng.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận