"Lần thứ hai, bọn ta bị một đoàn kỵ binh tập kích!"
Nghe hắn nói như thế, gương mặt của Tăng Uy tỏ vẻ không hiểu.
Một đoàn kɣ binh?
Cái này đồng nghĩa với việc gì, trong lòng hắn biết rõ hơn ai hết.
Khi hai người Kiều Vũ trở về, họ ẩn mình vào bên trong thương đội, dĩ nhiên ky binh sẽ không vô duyên vô cớ đi tấn công thương đội làm gì.
Bọn họ làm thế, dĩ nhiên là muốn chống đối hai huynh muội Kiều gia rồi.
"Vậy mà lại có người dám ra tay với người của Kiều gia chúng ta!"
"Là ai làm? Sao các ngươi không đi bẩm báo trực tiếp với gia chủ đi, để gia chủ xử lý?"
Gương mặt của Tăng Uy vô cùng tức giận, hắn gan giọng phẫn nộ nói.
Kiều gia là một trong những gia tộc đứng đầu tại Thiên Tuyết Quốc này, cộng thêm các chế độ của Thiên Tuyết Quốc nữa, đây là lần đầu tiên có người dám ra tay vpiws người của Kiều gia!
Kiều Vũ thở dài một hơi, rất lâu sau hắn mới nói tiếp.
"Người ra tay với hai người bọn ta chính là Kiều Quế.
Vẻ mặt của Tăng Uy khi nghe han nói vậy liền trở nên khó coi như uống nhầm thuốc đắng vậy.
Kiều Quế?
Sao lại thế được chứ?
Bởi vì Kiều gia có lão gia ngồi trấn ở đó, quy tắc trong Kiều gia trước giờ vô cùng nghiêm ngặt.
Từ trước đến nay, đám người trẻ của Kiều gia đều qua lại rất hòa hợp với nhau, thậm chí còn rất ít khi đấu võ mồm.
Bây giờ Kiều Vũ lại đi nói rằng, Kiều Quế đi tìm kỵ binh ám sát hai người bọn
ho.
"Tiểu ngũ à, chuyện này không được nói lung tung đâu nhé!"
Tăng Uy nhanh chóng lên tiếng nói.
“Ta thấy giữa các người các ngươi, chắc chắn là có hiểu lầm gì rồi."
Kiều Vũ lắc đầu, hắn lấy hai chiếc nhẫn trữ đồ ra đưa cho Tăng Uy.
“Đây là thứ mà sau khi Lâm huynh giết chết hai tên thích khách, đã tìm thấy đucợ trên người bọn họ đây."
"Đồ bên trong có phải đồ của Kiều gia hay không, là đồ của ai, ta tin ngươi sẽ biết rõ hơn ta."
Tăng Uy nhận lấy chiếc nhẫn trữ đồ, hắn kiểm tra một hồi, vẻ mặt hắn bỗng nhiên khó coi vô cùng.
Thân là quản gia của Kiều gia, đối với hạ nhân cũng như thuộc hạ của Kiều gia, hắn nắm rõ trong lòng bàn tay.
Không cần nói đến thứ đồ bên trong, chỉ cần dựa vào khí tức của chiếc nhẫn trữ đồ nàng, hắn liền có thể phán đoán xem đây là chiếc nhẫn của ai rồi.
Kiều Tử đứng ở một bên không ngừng khóc lóc.
“Bây giờ, ngươi biết vì sao ta lại muốn giành lấy viên linh đan đó rồi chứ."
"Nàng vì một viên linh đan, mà lại có thể giết chết ta, không lẽ ta lại nhất định phải hai tay dâng nó cho nàng hay sao?"
Kiều Tử khóc lóc than vãn một hooig, đã làm cho Tăng Uy thay đổi cách nhìn của bản thân.
Vẻ mặt của Tăng Uy cứ thay đổi liên tục, từ đầu đến cuối hắn không hề nói lời ào.
Từ trước đến giờ han vẫn cứ tưởng, giữa lớp trẻ với nhau vốn sống rất hòa đồng, lại không ngờ có người tự mình đi giở mấy loại thủ đoạn này.
Rất lâu sau, lão ta mới mở miệng nói.
"Tiểu Thất, e rằng dạo gần đây ngươi phải chịu nhiều uất ức rồi!"
"trước khi điều tra rõ huyện này, không được nói ra ngoài."
"Nếu như có thể chứng minh là do nàng giở trò, vậy tự ta sẽ đi bẩm báo với gia chủ!”
Nghe hắn nói như vậy, Kiều Tử cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Nói xong, Tăng Uy đi nhanh về phía trước, dẫn ba người họ đi vào trong núi Bát Hoang.
Lúc này, đám người Kiều Quế cũng đang tiến vào núi Bát Hoang từ một hướng khác.
Nhưng cách bọn họ làm việc có chút không giống, sau khi tiến vào núi bst hoang, bọn họ không bắt đầu chiến đấu.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!