Vết nứt không gian?
Bên trong có cái gì?
"Ta chưa từng thấy di tích cho nên không biết rốt cuộc có phải hay không, thế nhưng ở bên trong đó có không gian độc lập, ta mơ hồ thấy được rất nhiều công trình kiến trúc, ta còn chứng kiến mấy chữ viết đồng dạng với chữ ở cổ thành, trên môn lầu ở trong không gian đó hình như có hai văn tự cổ đại -- Văn Minh!"
"Văn Minh?"
Hai vị trưởng lão chấn động, khẩu khí thật lớn, đây là nói, di tích tên là di tích Văn Minh sao?
"Đúng vậy, Văn Minh! Trừ thứ đó ra, bên trong di tích này rốt cuộc có vật gì khác không thì ta không rõ, cũng không dám cảm ứng quá lộ liễu, sợ vết nứt không gian xảy ra vấn đề. À, ta còn chứng kiến một khối bạch ngọc bia lơ lửng giữa không trung."
"Bạch ngọc bia?"
"Đúng thế!"
"Có đặc thù gì không?"
"Cái này. .. Không dễ hình dung lắm, thế nhưng phía trên cũng có hai chữ -- Văn Mộ!"
"Cái gì?"
Bát trưởng lão còn chưa có phản ứng gì, Tam trưởng lão đột nhiên giật mình, giống như nhớ ra gì đó, vội vàng xác định lại: "Ngươi nói, ngươi nhìn thấy cái gì?"
"Một khối bạch ngọc bia, trên đó viết hai chữ Văn Mộ, ta không biết có phải là mộ bia hay không ... "
"Văn Mộ bia?"
Ngữ khí Tam trưởng lão trong nháy mắt kích động hẳn lên, Tô Vũ không nghe giọng lão nhưng từ chữ viết cũng có thể cảm nhận được đối phương đang rất khẩn trương.
"Huyền Cửu! Những gì ngươi nói là sự thật chứ?"
"Vâng."
"Cửa vào di tích ở đâu?"
"Tam trưởng lão an tâm, chớ vội! Đây là Nhân cảnh, đây là Đại Hạ phủ, đây là nơi vô số Nhật Nguyệt hội tụ, chẳng lẽ Tam trưởng lão định độc chiếm di tích này? Liệp Thiên các ta đã chuẩn bị xong việc khai chiến cùng toàn bộ Nhân cảnh thậm chí là vạn tộc rồi sao?"
Tô Vũ cắt ngang ông, kích động như vậy làm gì?
Ngươi kích động như vậy chẳng lẽ còn muốn nuốt một mình?
Đừng có đùa!
Nơi ta cai quản, mọi tin tức đều là do ta cung cấp, ngươi độc chiếm cái rắm
ấy.
"Phải rồi, thật có lỗi, là do ta thất thố!"
Tam trưởng lão rất nhanh đã khôi phục vẻ trấn định, thế nhưng vẫn vội vàng hỏi lại: "Huyền Cửu, ngươi xác định phía trên thật sự viết hai chữ Văn Mộ sao? Chính là loại chữ viết ý chí chi văn thượng cổ đúng không?"
"Ngài muốn nói tới chữ viết trên tòa thành cổ à?"
"Đúng! Có giống nhau không?"
"Giống."
"Vậy ... vậy trên tấm bạch ngọc bia có vật gì khác không?"
Tô Vũ suy nghĩ một chút, rất nhanh bèn trả lời: "Ta không thấy rõ, nhưng có thoáng nhìn thấy một ít nhân ảnh lưu động."
"Đúng, chính là cái kia!"
Ngữ khí Tam trưởng lão lại trở nên cực kỳ kích động, mà Bát trưởng lão thì vẫn một mực yên lặng, dù cho không hiểu, không biết tình huống nhưng ông cũng đoán được đó có thể là đồ vật cực kỳ trọng yếu.
"Còn có cái gì khác không?"
Tô Vũ trả lời: "Ta chỉ dùng một tia nguyên khí dò xét, cái khác thì không rõ ràng, thế nhưng ta cảm nhận được khí tức Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, còn nữa, bên trong chỉ sợ là có hàng loạt Thiên Nguyên khí, ta cảm giác toàn bộ di tích đều bị phủ đầy."
"Đây là lẽ thường!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!