Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

Có thể thấy được người này đánh giá cao Diệp Viễn đến mức nào.

Diệp Viễn lại không phải người ngu. Từ biểu cảm của người khác, hần đã nhận ra thứ này rất quý giá.

Hắn bèn lắc đầu bảo: "Không được, thứ này quá quý trọng, đệ tử không thể nhận!"

Vân Sơn Chúa Tể trừng mắt, gằn giọng: "Bảo ngươi cầm thì ngươi cứ cầm đi, sao phải nói nhảm nhiều như vậy? Một thứ Hồng Mông chí bảo tứ phẩm bỏ đi, còn lâu bổn tọa mới xem vào mắt!"

Thấy trong lòng Vân Sơn Chúa Tể đã quyết, Diệp Viễn chần chừ một chút rồi vẫn nhận lấy, còn nói: "Vậy được, đệ tử xin nhận! Sư tôn yên tâm, ta nhất định sẽ mang nó trở về đây."

Vân Sơn Chúa Tể không nhịn được mà nói: "Đã nói hết rồi mà. Cái thứ vô dụng này muốn ném thì ném, bổn tọa có thèm để ý đến à? Được rồi, đừng nói nhảm nữa, muốn cút thì cút sớm đi! Bên phía vách ngăn Tuyệt Thiên không thể rời đi quá lâu!"

Diệp Viễn nhận lấy Bảo Ly Yên Đại, khẽ gật đầu bảo: "Vậy làm phiền sư tôn rồi."

Vân Sơn Chúa Tể nói: "Tiểu tử, cái vách ngăn của trời này không phải loại hiện diện tầm thường đâu. Một mình bổn tọa đưa ngươi vượt qua là căn bản không làm được! Trong áp lực khủng bố của hỗn độn, ngươi sẽ bị ép cho thành thịt nát!"

Chúa Tể Cảnh xuyên qua một vách ngăn của trời thì tất nhiên không có là gì, nhưng thực lực của Diệp Viễn quá yếu, dù cho có sự giúp đỡ của Vân Sơn Chúa Tể thì hằn cũng phải chịu đựng áp lực khủng khiếp.

Áp lực này đủ để đè chết hằn!

Diệp Viễn cười bảo: "Sư tôn yên tâm, đệ tử tự có mánh lới!"

Vân Sơn Chúa Tể gật đầu bảo: "Được rồi. Một lát nữa ta sẽ cưỡng chế phá vỡ vách ngăn của trời. Nhưng mà nói là phá vỡ vậy thôi, chứ thật ra đến Đế Hạo Thiên cũng khó mà chịu đựng được áp lực ở trong đó! Còn nữa, ngươi chỉ có thời gian là một khắc ngắn ngủi mà thôi!"

Diệp Viễn gật đầu nói: "Mời sư tôn thi pháp!"

Vân Sơn Chúa Tể không dài dòng nữa, lập tức thôi động pháp lực bắt đầu phá giới!

Lão cũng rất muốn nhìn thử một chút, rằng rốt cuộc Diệp Viễn có mánh khóe gì mà có thể đi xuyên qua được vách ngăn của trời!

Thật ra thì mấy Chúa Tể khác cũng không tin tưởng quá nhiều. Vậy nên bọn hần mới không quan tâm đến sự châm chọc của Vân Sơn Chúa Tể, kiên trì tới xem một chút. Nhỡ đâu lão Vân Sơn Chúa Tể này cố ý lật lọng, nói là Diệp Viễn ri đi rồi nhưng thật ra hắn lại không hề rời đi, vậy thì rắc rối to.

Vách ngăn của trời ngăn cách Tam Thập Tam Thiên, khiến cho Tam Thập Tam Thiên được chia thành từng giới một. Nếu muốn đi xuyên qua vách ngăn của trời, trừ khi thực lực đạt tới Chúa Tể Cảnh, nếu không sẽ rất khó. Tất nhiên bổn nguyên Đế Thích Thiên cũng có khả năng đi xuyên qua vách ngăn của trời, chỉ là cái giá phải trả quá lớn, không ai sẵn lòng làm thử.

Chúa Tể Cảnh là có thể dứt khoát phá giới.

Nếu như mười mấy vị Chúa Tể Cảnh liên thủ, thậm chí còn có thể đả thông hai giới một cách triệt để, khiến cho người có thực lực thấp kém có thể xuyên thắng qua vị diện.

Năm đó Mê Thần Cung cũng đã dùng cách như vậy để tung hoành Tam Thập Tam Thiên.

Mà trận chiến ấy cũng đã kinh động các Chúa Tể Chư Thiên, dẫn đến một hồi đại chiến Chúa Tể có một không hai.

Nhưng, là một Chúa Tể Cảnh, cho dù là cường giả như Vân Sơn Chúa Tể thì cũng không cách nào triệt để đả thông đường đi được.

Áp lực bên trong vách ngăn của trời cực kỳ cường đại, đủ để ép cho tên Diệp Viễn Chân Hoàn Thiên nhãi nhép này trở thành thịt nát.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận