Cả đám Chua Te nào chịu bỏ qua cơ hội này. Lực lượng Bản Nguyên điên cuồng lao tới chỗ Hỗn Độn Huyết Thạch.
Máu Bản Nguyên vốn dĩ cường đại lúc này lại bị mười mấy Chúa Tể đè sát xuống đất.
Dù cho bọn hắn không có cách nào tiêu diệt, nhưng cũng có thể tạo ra thương tích cực lớn cho hắn ta!
Đánh nhau với Lực lượng Bản Nguyên vốn dĩ đã cực kỳ hung hiểm.
Lần này cũng đủ cho Hỗn Độn Huyết Thạch uống một bầu rượu đắng.
Chỉ là trong lòng bọn hằn đều thấy buồn bực. Cuối cùng thì Hỗn Độn Huyết Thạch này bị làm sao vậy.
'Vèo!'
Máu Bản Nguyên không chịu nổi công kích đáng sợ như thế này, rút về như nước thủy triều.
Lúc tới thì cường đại không ai bằng, khiến cho hơn mười vị Chúa Tể như gặp phải cường địch, nhưng lúc đi lại hoảng sợ như chó nhà có tang!
Một trận chiến này, toàn thắng!
"Đây ... cuối cùng là đang có chuyện gì? Hình như lực lượng Bản Nguyên của hần ta đang bị thương nặng!" Chủ Thần cau mày bảo.
Vân Sơn giật mình một cái, sợ hãi la lên: "Diệp Viễn! Nhất định là Diệp Viễn!"
Tất cả Chua Te không hề truy sat Hỗn Độn Huyết Thạch, lui về lại bên cạnh Diệp Viễn.
Tất cả Chúa Tể không hề truy sát Hỗn Độn Huyết Thạch, lui về lại bên cạnh Diệp Viễn.
Diệp Viễn bình an vô sự!
Tuy nhiên, trên người hằn hiện ra hơi thở của máu, khiến cho mặt mũi tất cả mọi người đều hơi tái đi.
Cưỡng bức dung hợp thành công rồi!
Nhưng trên người Diệp Viễn lại nhiễm phải thứ Máu Bản Nguyên đáng sợ!
Điều này khiến cho hơi thở của hằn đột nhiên đại biến.
Lúc này, Diệp Viễn cho cả đám Chúa Tể cảm giác giống như đang đối mặt với một Huyết tộc vậy.
"Diệp Viễn, ngươi ... Ngươi không sao chứ?" Vân Sơn Chúa Tể ân cần hỏi.
Diệp Viễn chậm rãi mở hai mắt ra, hít sâu một hơi, lắc đầu bảo: "Ta không sao, ban nãy tình thế cấp bách nên ta đã buộc phải dung hợp Máu Bản Nguyên! Bây giờ ... Nó đã trở thành một phần trong Đạo Kiếm của ta rồi!"
Một đám chủ tể hít vào một ngụm khí lạnh.
Người này quá điên cuồng!
Chuyện như dung hợp bổn nguyên chính là chuyện không khác gì muốn chết cả!
Vậy mà người này lại dung hợp như vậy?
Lực lượng Bản Nguyên là Đại Đạo do người khác lĩnh hội, căn bản là không có cách phục chế.
Con đường của mỗi người đều không giống nhau.
Mạnh mẽ đem luôn cả con đường của người khác lên con đường của mình là hành động hoàn toàn muốn chết. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi sẽ dẫn đến kết quả mất hết vốn liếng
Đó cũng là lý do vì sao Chúa Tể Cảnh khó có thể đạt tới như vậy.
Con đường của ngươi, ngươi chỉ có thể tự đi!
Không ngờ Diệp Viễn lại dung hợp như vậy? Mà chưa hết, lại còn thành công nữa?
Tuy nhiên, cũng chính nhờ Diệp Viễn điên cuồng, tạo cho Hỗn Độn Huyết Thạch một kích trí mạng, bọn han mới có thể khiến cho Hỗn Độn Huyết Thạch tổn hại nặng nề. Chỉ là lúc này huyết khí trên người Diệp Viễn cực kỳ dày đặc. Nếu phán đoán từ hơi thở, e là hắn đã hoàn toàn trở thành một Huyết tộc rồi.
"Ha ha ha, tiểu tử ngoan! Vi sư biết là ngươi sẽ không bị làm sao mà!" Vân Sơn Chúa Tể cười lớn bảo.
Chu Tùng Tuyền liếc mắt: "Ban nãy, không biết là ai giết đỏ cả mắt nữa, còn nói là muốn báo thù thay sư đệ!"
Vân Sơn Chúa Tể giận dữ hỏi: "Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi, ngươi muốn khi sư diệt tổ đấy à?"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!