Hoa Tông nhíu mày lại, trầm giọng nói: "Quỳ xuống!"
Ngô Giang đương nhiên không dám chống đối Hoa Tông, chỉ đành không cam lòng quỳ xuống rồi nói: "Không biết đệ tử đã đắc tội gì với Hoa Tông sư thúc, xin sư thúc chỉ rõ!"
Hoa Tông không để ý tới hắn ta, mà là nhìn về phía Diệp Viễn: "Diệp sư đệ, có cần vi huynh hỗ trợ không?"
Một câu này khiến tất cả mọi người đều chấn động.
"Hắn ... Hắn nói gì đấy? Vậy mà hắn lại gọi vị đại sư này là ... sư đệ?"
"Không phải chứ? Tuy vị đại nhân này là Chân Hoàng Thiên, nhưng Ngô Giang Hoàng Tông lại gọi hắn là sư thúc, có thể thấy hắn có địa vị rất cao tại Cực Dược Tông! Vậy mà hắn lại gọi một Thánh Hoàng Thiên là sư đệ?"
"Nói như vậy, chẳng phải Ngô Giang kia cũng phải gọi Diệp đại sư một tiếng sư thúc sao? Khó trách Diệp đại sư vẫn luôn dùng giọng điệu dạy dỗ người khác, thì ra thân phận của hắn lại dọa người đến vậy!"
"Cực Dược Tông, không hổ là đệ nhất đại tông của Thiên Nhất, quả nhiên là đức cao vọng trọng! Chỉ là có một vài người đi sai đường mà thôi, chúng ta đã trách lầm Cực Dược Tông rồi!"
Một tiếng 'sư đệ' này đã khiến tất cả mọi người đều nổ tung.
Trước đó thật sự không ai ngờ đến.
Chỉ là một Thánh Hoàng Thiên thì có là gì so với Cực Dược Tông chứ?
Mặc dù Cực Dược Tong không phải là siêu cap đại tông mon như Mê Thần Cung, nhưng đệ tử Thánh Hoàng Thiên thì có đến mấy vạn người.
Có thể noi là sở hữu nhiều Thanh Hoang Thiên nhất trong những tông môn cấp Chúa Tể!
Đối với những cấp cao kia mà nói, vốn dĩ không để ý đến sống chết của một Thánh Hoàng Thiên.
Muốn bộc lộ tài năng từ Thánh Hoàng Thiên thì chỉ có thể nghịch thiên đạt tới Đế Cảnh!
Nếu không được thì cũng phải đạt được đến Chân Hoàng Thiên.
Cho nên ai cũng không ngờ Diệp Viễn lại là cấp cao ở Cực Dược Tông.
Hắn khiến mọi người bất ngờ hết lần này đến lần khác!
Với thân phận này, cuối cùng mọi người xung quanh cũng hiểu vì sao Diệp Viễn lại dạy dỗ Ngô Giang và Tiền Nam.
Những người này đang bôi đen Cực Dược Tông!
Diệp Viễn nhìn không lọt nên vả mặt họ một chút.
Mậu câu này cũng đã làm tiêu tan cảm xúc tiêu cực của mọi người với Cực Dược Tông.
Còn đám người Ngô Giang thì chỉ biết trợn tròn mắt.
"Sư ... Sư đệ? Hoa Tông sư thúc, không phải người là đệ tử nhỏ nhất của Tả Trần sư gia sao? Từ bao giờ lại lòi ra thêm một sư đệ?" Ngô Giang sợ đến ngơ ngác.
Nói cách khác, vừa rồi bọn họ đã lên mặt với sư thúc?
Vừa rồi ta còn mắng ngươi là thứ gì?
Ngô Giang chỉ cảm thấy trong miệng đắng chát.
Tại Cực Dược Tông, Thiên Dược Sư đứng đầu, võ giả xếp thứ hai.
Mà Tả Trần là Thiên Dược Sư bát phẩm nên có địa vị cực cao.
Nếu không, dù Hoa Tông có là đệ tử thân truyền thì Ngô Giang cũng sẽ không cung kính đến như thế.
Dù sao thì hắn ta cũng có sư thừa.
Nhưng hiện giờ mình lại đắc tội với đệ tử của Tả Trần sư gia!
Họa này quá lớn rồi!
Hoa Tông chào hỏi, Diệp Viễn vẫn không xoay người lại, chỉ thản nhiên nói: "Vậy làm phiền Hoa sư huynh rồi! Sư đệ đang thi châm, không thể đứng dậy bái kiến sư huynh được, xin sư huynh rộng lòng tha thứ. Chờ sau khi chữa khỏi cho những người bị thương này thì chúng ta lại nói chuyện."
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!