Mái tóc Lục Châu đa phần là trắng xoá, chỉ có một ít tóc màu đen. Thọ mệnh lan tràn đều tính là tuổi thọ tăng thêm chứ không có ý nghĩa nghịch chuyển, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy Lục Châu già đi. Nhưng sau này tất cả Thẻ Nghịch Chuyển đều sẽ được dùng để nghịch chuyển thọ mệnh, việc khôi phục dung mạo cũng không có gì khó.
Ánh mắt Lục Châu lướt qua đám người, phát hiện trong số này không có bát diệp, bèn nói: "Miễn lễ."
Mọi người lăng không đứng thẳng người lên. Lục Châu nghi hoặc hỏi: “Những người còn lại đâu rồi?"
“Sư phụ, mấy vị bát diệp đều bị tên xâm lược cửu diệp đánh bị thương, không thể chạy tới." Tư Vô Nhai đáp.
"Đều bị thương rồi?" Lục Châu nhíu mày.
"Chuyện này ... " Trong lòng Tư Vô Nhai chợt động. Hắn điểm lại từng cái tên của mấy vị bát diệp bị thương trong đầu: Diệp Thiên Tâm, Nam Cung Vệ, Phong Nhất Chỉ, Sở Nam, Trương Chỉ Thuỷ ... Chư Thiên Nguyên, Chu Hữu Tài, Giải Khai ... Giải Khai?
Tư Vô Nhai nhướng mày, lập tức nói: "Đồ nhi phải quay trở về Ma Thiên Các, đề phòng tiểu nhân làm loạn."
Lục Châu không biết Tư Vô Nhai đang nói tới tên tiểu nhân nào, hắn chỉ cảm thấy nguyên khí trong đan điền khí hải vẫn đang tiếp tục bành trướng, còn đang buồn bực vì không có chỗ phát tiết, bèn đáp ngắn gọn: "Được."
Vừa nói xong, thân ảnh Lục Châu nhoáng lên rồi biến mất.
Đám người nhìn Luc Châu liên tục thi triển đại thần thông mà vô cùng run sợ, bọn họ quay đầu nhìn về phía Kim Đình Sơn, thấy hư ảnh Lục Châu đã xuất hiện trên đỉnh.
"Các chủ ... mỗi lần đánh cửu diệp xong đều thích thể hiện như vậy sao?" Phan Ly Thiên xấu hổ hỏi.
"Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?" Lãnh La cũng hoàn toàn cạn lời.
"Không hợp lẽ thường! Sau khi chiến đấu xong đáng lẽ nên nghỉ ngơi mới phải! Các chủ tiêu xài nguyên khí không kiêng nể gì như vậy ... là đang khoe khoang sao?" Phan Ly Thiên chỉ có thể nghĩ ra được lý do này.
Tư Vô Nhai lập tức cao giọng ngắt lời hắn: "Nơi này không thích hợp ở lâu, chúng ta mau quay về Ma Thiên Các."
Mọi người gật đầu, lục tục bay về Ma Thiên Các. Chỉ trong chốc lát trong cánh rừng đã không còn một ai.
Một lát sau ...
Phía sau một gốc đại thụ bỗng có một nam tử trung niên bước ra. Hắn vừa đi vừa thở hổn hển, sau đó ngã nhào xuống đất.
Hắn gian nan nuốt một ngụm nước bọt, tay run run lau đi mồ hôi trên mặt rồi chầm chậm đứng lên đi tới nhìn hố sâu in hình bàn tay.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!