Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Ninh Trần vội đỡ họ dậy. Là kẻ đến từ một thế giới khác, hắn ghét nhất mấy thứ rườm rà hình thức này, nhất là quỳ lạy dập đầu.

"Ăn mau đi, không lát nữa nguội hết."

Hai người đói lả thật sự, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Nhìn họ áo quần tả tơi, gầy trơ xương, lòng Ninh Trần chợt se thắt.

Thuở nào hắn cũng như họ, ăn chẳng no, mặc chẳng ấm.

Nhân lúc họ an, Ninh Trần hỏi mấy câu.

Hóa ra lên Kinh kêu oan không chỉ có hai người họ.

Tri Huyện Trấn Nguyên đã phong tỏa mọi đường sá, để ngăn dân lên Kinh thành kêu oan.

Vì thế, họ chọn bảy người bơi giỏi, bơi qua một con sông nước xiết, trèo đèo lội suối trốn ra.

Nhưng vẫn bị phát hiện, bị truy sát dọc đường; tới được Kinh thành thì chỉ còn sống sót hai người.

Tưởng đâu tới Kinh thành là đòi được công bằng,

Nào ngờ vẫn là cửa quan khép chặt; nếu không gặp Ninh Trần, giờ này họ đã ở đại lao Nha Môn Kinh Đô rồi.

..

Hôm sau, Ninh Trần đưa hai người tới Giám Sát Ty.

Vừa bước vào cửa, Cao Tử Bình đã ra đón trước.

"Ninh Trần, án phá rồi."

Ninh Trần sững người một lát: "Án của Trương Viên Ngoại?"

Cao Tử Bình gật đầu, cười: "Y như ngươi suy đoán, chẳng sai mảy may."

Ninh Trần mỉm cười, khẽ than: "Từ xưa chuyện gian tình thường dẫn đến án mạng."

"Ninh Trần, ta xin lỗi về thái độ hôm qua. Là ta xem thường ngươi."

Ninh Trần còn chưa kịp khách sáo, những người khác đã xúm lại.

"Ninh Trần, ngươi giỏi đấy. Chúng ta thẩm vấn trước thị nữ thân cận của tiểu thiếp Trương Viên Ngoại, quả nhiên đúng như ngươi liệu."

"Hai kẻ kia ban đầu còn cứng miệng, bị chúng ta dọa một trận là khai hết."

"Ninh Trần, sao ngươi đoán được đôi đó có gian tình?"

"Biết trả lời câu nào trước bây giờ?"

"Thôi thôi ... sau này còn nhiều dịp hỏi."

Cao Tử Bình ngừng một nhịp, nói tiếp: "Vụ này phá rồi, ngươi xứng công đầu. Khi có thưởng, ngươi nhan phần lớn."

Ninh Trần liên tục xua tay: "Đây là công lao của mọi người. Ta chỉ cung cấp chút manh mối, không dám nhận công."

Cao Tử Bình nói: "Giám Sát Ty chúng ta thưởng phạt phân minh, của ai thì người ấy nhận."

Ninh Trần bướng bỉnh lắc đầu: "Nếu mọi người cứ bắt ta nhận thì ta xin nhận ... có điều ta sẽ không động vào đồng nào. Đến lúc đó ta mời mọi người ăn uống no say, tiêu sạch sành sanh, không còn một văn, được không?"

Mọi người lập tức reo vang.

"Ninh Trần, được đấy!"

"Khí phách!"

"Anh em tốt ... "

"Ta đề nghị tới Giáo Phường Ty uống trà nghe hát, thế nào?"

"Ngươi chỉ biết Giáo Phường Ty. Ta đề nghị đi Câu Lan, ở đó cô nương xinh đẹp."

Mọi người cười ầm.

"Tiền này tiêu thế nào, phải nghe Ninh Trần ... thôi, ai về việc nấy, đừng bu lại nữa."

Cao Tử Bình xua đám đông tản ra.

Thái độ mọi người đối với Ninh Trần xoay hẳn một trăm tám mươi độ.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận