Thái tử do dự: "Giáo Phường Ty vui không?"
Ninh Trần nhìn hắn cười: "Đi, ta dẫn ngài vào lối sau ... sẽ không ai phát hiện đâu."
Thái tử cắn răng: "Được, hôm nay ta liều một phen."
Ninh Trần đưa thái tử lẻn vào từ phía sau.
Vừa vào trong, thái tử đã tò mò nhìn ngang ngó dọc.
"Thế nào? Có phải như mở cánh cửa sang một thế giới mới không?"
Thái tử gật đầu: "Ai cũng bảo Giáo Phường Ty và Câu Lan là hai Hang Tiêu Kim lớn nhất Kinh Thành, chốn này còn xa hoa hơn cả Đông Cung của ta."
"Lấy thanh lâu ra so với Đông Cung, đúng là ngài chịu chơi."
Ninh Trần dẫn hắn lên tầng ba, tới phòng của Vũ Điệp.
Vũ Điệp nghe nói Ninh Trần tới thì mừng rỡ chạy ra đón.
Thấy Ninh Trần còn đưa theo một người lạ, nàng khựng lại.
Thái tử ngắm Vũ Điệp, mắt sáng rực.
"Vị này là Vũ Điệp cô nương phải không?"
Vũ Điệp nhẹ giọng: "Thiếp xin ra mắt công tử!"
"Bên ngoài đồn rằng Giáo Phường Ty có Thập Nhị Phòng, cô nương ở mỗi phòng đều là tuyệt sắc giai nhân ... Hôm nay được diện kiến Vũ Điệp cô nương, mới hay lời đồn không sai."
"Công tử quá lời rồi!"
Nghe nói tỳ bà của Vũ Điệp cô nương là bậc nhất Kinh Thành, không biết ta có vinh hạnh ... "
'Ngài không có đâu!" Ninh Trần cắt lời: "Có rượu uống là tốt lắm rồi, còn muốn đàn cho ngài nghe? Hay ta múa góp vui cho ngài luôn nhé?"
Thái tử cười khổ.
Làm thái tử mà đến mức này thì đung là thất bại, nhưng hắn hiểu tính Ninh Trần-gã này xưa nay chẳng mấy khi chịu theo phép tắc.
'Ngồi đi, ngồi đâu cũng được!"
Ninh Trần chỉ tay về chiếc bàn trước bình phong cho thái tử, rồi bảo Vũ Điệp: "Mang rượu lên cho ta."
Vũ Điệp ngoan ngoãn gật đầu, đi lấy rượu.
Ninh Trần ngồi xuống đối diện thái tử.
Thái tử cười: "Ninh Trần, đào hoa ghê nhỉ."
'Thập Nhị Phòng ngoài Vũ Điệp và Nam Chi ra, các cô nương khác cũng đều là tuyệt sắc, có cần ta chọn cho ngài một người không?"
Thái tử lia lịa xua tay: "Ta đã cả gan vào Giáo Phường Ty là quá lắm rồi."
Trong lúc nói chuyện, Vũ Điệp mang rượu và vài món nhắm tới.
Ninh Trần với lấy bình rượu, rồi chìa tay về phía thái tử.
"Một trăm lượng."
"Một trăm lượng gì?"
Ninh Trần cười: "Ngài muốn tiễn ta lên đường, chứ rượu đâu thể để ta mời?"
Thái tử sững người, bất lực: "Rượu gì của ngươi mà đáng một trăm lượng?"
"Rượu nghĩa tình ... nghĩa tình vô giá!"
Thái tử bật cười: "Được, hay cho một câu."
Nói rồi hắn rút từ tay áo ra một xấp ngân phiếu, vừa định lôi một tờ thì bị Ninh Trần giật sạch cả xấp.
Ninh Trần đếm qua: "Tổng cộng sáu trăm lượng, vậy tối nay chúng ta uống sáu bình rượu."
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!