Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Lập tâm vì trời đất, lập mệnh cho sinh dân, kế tuyệt học của tiên thánh, mở thái bình cho muôn đời."

"Đó mới là việc người đọc sách nên làm ... chứ không phải như các ngươi: vừa giây trước còn lăn lộn trên người kỹ nữ, giây sau miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, chê trách họ bán mình là sai; một lũ 'chuyên gia'- à không, một lũ cặn bã."

Mọi người đều đờ ra!

Chẳng ai nghe lọt mấy câu hắn mắng phía sau, trong đầu chỉ còn vang bốn câu trước, tựa chẳng phải thơ, chẳng phải từ, nghe như lời răn dạy ... mà chấn động lòng người, khiến họ ngây ra tại chỗ.

Mắng đã đời, nhưng Ninh Trần còn chưa xong.

Hắn buông tay Vũ Điệp, một tay đặt lên chuôi đao, ngón cái khẽ búng, lưỡi đao thò khỏi vỏ chừng ba tấc, bước xuống thang, tới trước mặt La Hữu Khang, mắt lạnh lùng khóa chặt gã, quát:

"Xin lỗi nữ nhân của ta. Dám thốt nửa chữ 'không' ... ta chém cho ngươi đổ máu tại chỗ!"

Mặt La Hữu Khang tái mét; ngay khoảnh khắc biết ra thân phận của Ninh Trần, gan gã đã vỡ vụn.

Vị này là hạng người dám chém cả Quốc Cữu.

Nếu gã không xin lỗi, Ninh Trần thật dám một đao chém chết gã.

Người khôn chẳng dại gì chịu thiệt ngay trước mắt.

La Hữu Khang quyết định trước cứ xin lỗi, rồi sau hợp với người khác dâng tấu hạch tội Ninh Trần.

Gã ngẩng đầu nhìn Vũ Điệp, rồi cúi xuống nói: "Vũ Điệp cô nương, vừa rồi ta say rượu lo lời lỗ mang ... xin Vũ Điệp cô nương thứ tội!"

Đôi mắt long lanh của Vũ Điệp đã rơm rớm nước.

Ninh lang vì nàng mà không tiếc đắc tội với bao nhiêu người, trong đó còn có công tử thế gia.

Nếu lúc này bảo nàng chết vì Ninh Trần, nàng cũng không chút do dự.

Từ năm mười hai tuổi, nhà gặp biến cố, vào Giáo Phường Ty ... đã chẳng còn ai đối xử với nàng tốt đến thế.

Vũ Điệp thầm thề trong lòng: chỉ cần Ninh Trần không bỏ nàng, nàng nguyện đi theo hắn cả đời, dẫu làm nô tỳ cũng cam.

Ninh Trần trầm giọng: "Cút!"

La Hữu Khang và mấy kẻ kia dìu nhau, lủi thủi chạy mất.

Ninh Trần nhìn sang chưởng quầy Thiên Phúc Lâu, lớn tiếng: "Một con vịt quay, thêm mấy món dễ mang theo, gói lại ... Nhìn cả phòng toàn cầm thú, nhìn mà phát tởm."

Chưởng quầy vội sai tiểu nhị chuẩn bị.

Ninh Trần quay lại bên Vũ Điệp: "Sao lại khóc?"

Vũ Điệp ngẩn ngơ nhìn hắn, khẽ lắc đầu: "Gió cát bay vào mắt!"

"Ta còn tưởng ta đẹp trai quá làm nàng khóc kia?"

Vũ Điệp bật cười.

"Sao, ta không đẹp trai à?"

"Ninh lang là người đẹp trai nhất, tốt nhất thiên hạ."

Ninh Trần véo nhẹ má nàng: "Cái miệng nhỏ ngọt xớt. Đêm nay ta phải nếm cho đã."

Vũ Điệp đỏ bừng mặt.

Cả phòng cúi gằm đầu, mặt mũi nóng ran, bị hắn mắng đến chẳng ngẩng nổi.

Chẳng bao lâu, chưởng quầy đã gói xong đồ ăn hắn gọi.

Ninh Trần ném xuống mấy lạng bạc, kéo tay Vũ Điệp rời đi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận