Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Có điều đây là Kỷ Minh Thần mang quà tặng, tình huống khác hắn.

Ninh Trần chần chừ một thoáng, rồi nói: "Đa tạ Kỷ đại nhân, vậy ta đành không khách sáo!"

Nhưng ngay luc Ninh Trần chuẩn bị đón lấy hộp, Kỷ Minh Thần cười tươi: "Nếu Ninh Ngân Y ngại nhận, chi bằng để lại vài dòng bút tích trao đổi, Kỷ mỗ đội ơn không hết."

Khóe miệng Ninh Trần giật giật. Kỷ Minh Thần đúng là cao tay, mình lẩn nửa ngày mà vẫn không thoát.

"Vậy được, Ninh Trần xin mạo muội!" Vừa nói, hắn vừa thản nhiên nhận lấy chiếc hộp.

Ánh mắt Kỷ Minh Thần nóng rực, tràn đầy mong đợi nhìn Ninh Trần.

Ninh Trần nghĩ ngợi một lúc, vô tình thấy thanh đao bên hông mình, bèn cười: "Kỷ đại nhân văn võ song toàn, trung can nghĩa đảm, một lòng vì Bệ Hạ ... ta xin lấy đó làm đề để viết một bài, mong đại nhân chỉ giáo."

Dứt lời, Ninh Trần rút đao cái soạt, làm Kỷ Minh Thần giật nảy mình. Hắn đưa ngang thanh đao, cất tiếng ngâm: "Ta ngang gươm, ngửa mặt cười với trời xanh ... "

Mắt Kỷ Minh Thần sáng rực, nôn nóng chờ câu kế tiếp.

Trong ánh mắt trông đợi ấy, Ninh Trần tiếp tục ngâm lớn: "Cười xong ta về ngủ một giấc."

Sắc mặt Kỷ Minh Thần bỗng đơ ra, như hóa đá. Ta ngang gươm, ngửa mặt cười với trời xanh, cười xong ta về ngủ một giấc? Câu đầu thì khí thế, chứ câu thứ hai nhạt toẹt, gì thế này?

Ngay cả quản gia bên cạnh cũng bĩu môi; chắc bụng còn đang bỉ bôi danh hiệu Tiên Thi của Ninh Trần - hữu danh vô thực, chỉ được cái tiếng.

Ninh Trần bỗng cười ha hả: "Kỷ đại nhân, vừa rồi chỉ đùa thôi, xin chớ để bụng." Thật ra hắn không đùa: câu kế là "sống thác, gan ruột gửi cả vào Côn Lôn", nhưng thế giới này chẳng có núi Côn Lôn.

"Kỷ đại nhân nghe kỹ ... Ta ngang gươm, ngửa mặt cười với trời xanh, sống thác, gan ruột gửi cả vào nui Ngọc Long." Phía đông Kinh Thành có núi Ngọc Long, đại điển tế trời của hoàng gia cử hành trên đỉnh núi ấy. Nên hắn tạm đổi Côn Lôn thành Ngọc Long.

Kỷ Minh Thần lẩm nhẩm mấy lượt, ánh mắt càng lúc càng rạng rỡ. "Hay! Hay lắm ... Ninh Ngân Y xứng danh Tiên Thi, Kỷ mỗ bội phục!"

"Ninh Ngân Y, còn hai câu sau thì sao?"

Ninh Trần hơi ngượng: bài này hắn chỉ nhớ hai câu ấy thôi. Ăn chùa cũng phải có trí nhớ cho tốt chứ.

"Ờ ... mong Kỷ đại nhân lượng thứ, dạo này việc bận quá, thêm đêm qua mệt mỏi, văn hứng cạn, tạm thời chỉ viết ra được hai câu này; hai câu còn lại, đợi ta nghĩ ra sẽ báo cho đại nhân."

Kỷ Minh Thần cũng hiểu làm thơ cần linh cảm ... Ninh Trần có thể ứng khẩu ra hai câu tuyệt bút thế này đã khiến ông rất kinh ngạc.

"Vậy Kỷ mỗ xin lặng chờ tin vui."

Rời Binh Bộ, Ninh Trần cưỡi con ngựa yêu Điêu Thuyền quay về Giám Sát Ty. Trần Xung thấy hắn trở về, liền bước nhanh tới: "Ninh Trần, tối nay Giáo Phường Ty, ta bao!"

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận