"Thôi, cho khanh luôn viên kim đan này. Cầm rồi cút đi."
Ninh Trần đã liếm rồi, ngài còn ăn thế nào nữa?
"Tạ ơn Bệ Hạ ban thưởng!"
Ninh Trần ôm hộp gấm, hớn hở rời Hoàng Cung.
"Bệ Hạ, người có phải quá nuông chiều Ninh Trần rồi không? Rõ ràng nó cố ý, mà kim đan luyện không dễ ... "
Huyền Đế xua tay, chặn lời lải nhải của Toàn Công Công: "Một viên kim đan thôi, không đáng kể."
Ra khỏi cung, Ninh Trần cưỡi con Điêu Thuyền yêu quý gõ móng lộc cộc quay về Giám Sát Ty.
Về đến Nhất Xứ, hắn bảo Phùng Kỳ Chính giúp hắn bắt ít kiến, rồi bắt thêm một con chuột.
Phùng Kỳ Chính mặt đầy dấu hỏi.
"Đệ lấy mấy thứ này làm gì?"
"Lát nữa rồi nói, mau đi đi!"
"Trời thế này, đệ bảo ta đi đâu mà bắt kiến với chuột cho đệ?"
Ninh Trần cười: "Huynh thông minh thế, ắt có cách ... Làm xong, tối nay Giáo Phường Ty, ta bao!"
"Cha ơi, con đi liền!"
Khóe miệng Ninh Trần giật mấy cái.
Mẹ kiếp !!!
Đúng là quá không biết liêm sỉ.
Hắn kiếm một cái bát nhỏ, bóp vụn viên tiên đan Bệ Hạ ban, bắt đầu nghiên cứu
Bệ Hạ bất chợt ngất xỉu, một phần vì hoảng hốt tối qua, phần khác chắc chắn có liên quan tới tiên đan này.
Trong ký ức của hắn, những Hoàng Đế muốn nuốt tiên đan cầu trường sinh, gần như chẳng ai có kết cục tốt.
Nhất là khi ở nha ho Hồ Mậu Đức lại phát hiện Khoáng Thạch Đơn Sa.
Thứ đó vốn dùng để luyện đan.
Hôm qua hắn giết Hồ Mậu Đức, hôm nay suýt bị Khâu Tiên Sư hại chết.
Hồ Mậu Đức chắc chắn có dính dáng Dưỡng Đan Ty.
Nếu những tiên đan này đều luyện từ khoáng đơn sa, ắt hần trong đó có thủy ngân, các hợp chất chứa thủy ngân và những chất độc khác.
Thường thì các phương thuốc luyện đan của bọn thuật sĩ giang hồ chỉ là mẹo dân gian, toàn dùng những vị thuốc cực độc.
Uống vào, ngắn hạn đúng là tinh thần phấn chấn, kỳ thực là đang rút cạn tuổi thọ ... về sau chẳng những rối loạn tinh thần, mà còn lăn ra chết cái rụp, thần tiên cũng khó cứu.
Chừng một canh giờ, Phùng Kỳ Chính quay lại.
Quả thật hắn ta đã kiếm được kiến và chuột.
"Cảm ơn!"
Ninh Trần mang đồ sang phòng Phan Ngọc Thành.
Thấy nào là chuột, nào là kiến, Phan Ngọc Thành đầy thắc mắc.
"Ngươi đang bày trò gì thế?"
Ninh Trần thả ít vụn đan vào bát đựng kiến, rồi úp một cái bát khác lên, kẻo kiến bò ra.
Phần đan còn lại hắn ném vào lồng nhốt chuột.
"Lão Phan, canh giúp nhé ... hễ chuột với kiến chết thì báo ta ngay."
Phan Ngọc Thành sầm mặt nhìn hắn: "Rốt cuộc ai mới là người đứng đầu Nhất Xứ hả?"
Thẳng này chẳng biết trên dưới, dám sai hắn làm việc?
Ninh Trần cười hì hì: "Đương nhiên huynh là đầu ... giúp một tay đi, mấy gã ngốc Phùng Kỳ Chính không đáng tin, đành phiền huynh!"
Phan Ngọc Thành bất đắc dĩ nói: "Nhớ tới Tứ Xứ đấy."
Ninh Trần đập trán: "Ờ nhỉ, ta suýt quên khuấy mất."
Trần Nhạc Chương sắp bị phạt trượng, hắn phải giám hình.
"Lão Phan, ta tự chọn người đánh trượng được chứ?"
Phan Ngọc Thành nghĩ một lát, bảo: "Mang theo bọn Cao Tử Bình."
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!