Ninh Trần đúng là một lòng trung thành - người như thế mà lại là yêu tà ư?
Ánh mắt Huyền Đế chấn động dữ dội, vội nói: "Mau bỏ đao xuống, đừng làm mình bị thương."
Ninh Trần khẽ "ô" một tiếng, thu đao về.
"Bệ Hạ chỉ cần lên tiếng ... thần chết lúc nào cũng được."
Huyền Đế nhìn Ninh Trần với vẻ đầy vui mừng cảm kích.
"Ninh Trần, Khâu Tiên Sư nói ngươi là kẻ nhiễm yêu tà ... việc trẫm đột nhiên ngất, cùng những chuyện quái dị đêm qua, đều do ngươi mà ra."
Mẹ nó!
Ninh Trần giật thót trong lòng.
Hắn quay phắt nhìn Khâu Tiên Sư ... ta chưa từng gặp cái gã này, chẳng thù chẳng oán, sao lại muốn hại ta?
"Khâu Tiên Sư, giữa ta với ông có thù hằn gì không?"
Khâu Tiên Sư lắc đầu: "Không thù không oán."
"Thế sao ông lại hại ta?"
"Tiểu tiên chưa từng muốn hại ai ... mọi điều làm ra đều vì Long thể của Bệ
Ha.
Ninh Trần hơi nheo mắt: "Vậy dựa vào đâu bảo ta là kẻ yêu tà?"
"Tieu tiên tự hao tổn tiên thọ mà tính ra ... đo là chỉ thị của Thượng Thiên."
Ninh Trần cuời lạnh: "Chính ngưoi an mặc như một tên thần con mà còn dám nói ta là yêu tà ... Trời có mách cho ngươi biết là ngươi sẽ chết rất thảm không?"
Thái tử trầm giọng: "Ninh Trần, không được vô lễ với Tiên sư ... Phụ hoàng tỉnh lại đều nho tiên đan của Tiên sư."
Ninh Trần giật mình: Bệ Hạ lại dùng đan dược ư? Xem ra gã Khâu Tiên Sư này là người luyện đan cho Bệ Hạ.
Ninh Trần nhìn chằm chẳm Khâu Tiên Sư, cười lạnh nói: "Được, được lắm ... muốn hại ta hả? Được thôi, ta chơi với ngươi một trận."
Ninh Trần xoay người, cúi mình bái: "Việc Bệ Hạ ngất và những chuyện quái dị đêm qua không phải do tà vật quấy nhiễu ... mà là có kẻ cố ý bày trò giả thần giả quỷ."
"Việc này tiểu tiên đã bẩm với Bệ Hạ rồi, đích xác là do người làm ... mà kẻ dẫn dụ yêu tà tới chính là ngươi - ngươi mới là yêu tà."
Nói xong, Khâu Tiên Sư quay sang Huyền Đế, khom người: "Vì Long thể của Bệ Hạ, tiểu tiên khẩn cầu Bệ Hạ lập tức chém kẻ này."
Huyền Đế chau mày, im lặng.
Ninh Trần nói: "Bệ Hạ, thật ra chuyện dơi lao vào cửa, với tiếng ho trong bụi rậm chỉ là mấy trò vặt."
Trước đó han vẫn chưa hiểu ra, đen khi biết thân phận của Khâu Tiên Sư thì mọi thứ liền sáng tỏ.
Huyền Đế hỏi: "Ý gì?"
"Bệ Hạ, dơi lao vào cửa hay tiếng ho trong bụi vốn chẳng phải yêu tà quấy phá ... mà là có người đứng sau điều khiển."
Thái tử đầy vẻ nghi hoặc: "Có người điều khiển ư? Đêm qua Niếp thống lĩnh đã lục soát bụi rậm rất kỹ, hoàn toàn không có ai."
Ninh Trần mỉm cười: "Vì cái tiếng ho ấy vốn chẳng phải của người."
Lời của Ninh Trần khiến mọi người đều ngơ ngác.
"Không phải người thì là quỷ à."
Cửu Công Chúa nói, có phần sợ sệt.
"Đồ ngốc, người chết như đèn tắt, trên đời làm gì có quỷ - chỉ có kẻ giả thần giả quỷ thôi."
Ninh Trần buột miệng.
Mặt Cửu Công Chúa sầm lại: "Vừa rồi ngươi gọi ta là gì?"
"Ờ ... công chúa ... đúng, vừa rồi ta gọi cô là 'công chúa'."
Huyền Đế phất tay: "Ninh Trần, nói chuyện chính ... ngươi bảo không phải người, cũng chẳng phải quỷ, vậy rốt cuộc là cái gì?"
"Xin Bệ Hạ cho phép, để thần giải nghi cho Bệ Hạ."
Huyền Đế gật đầu: "Chuẩn y!"
Ninh Trần ra ngoài điện, thì thầm dặn dò Niếp Lương một hồi.
Nhìn Ninh Trần quay lại, Huyền Đế hiếu kỳ hỏi: "Vừa rồi ngươi nói gì với Niếp Lương?"
'Thần chỉ nhờ Niếp thống lĩnh tìm giúp vài thứ thôi ... xin Bệ Hạ đợi một lát, sẽ rõ ngay.'
Một lúc sau, Niếp Lương quay lại.
"Ninh công tử, thứ ngài cần đã chuẩn bị xong!"
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!