Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Cao Tử Bình vội hỏi: "Ninh Trần, thứ này độc tính lớn không?"

"Tùy dùng thế nào. Dùng khéo thì nó là một vị thuốc, dùng dở là độc ... nhưng yên tâm, độc không mạnh, ai vừa chạm vao thì nhớ đi rửa tay."

Lúc này mọi người mới yên tâm, nhao nhao chạy đi rửa tay.

Trong lòng Ninh Trần dấy lên nghi hoặc: Hồ Mậu Đức giấu nhiều đan sa như thế để làm gì?

Nhưng hắn rất nhanh đã quẳng chuyện này ra sau đầu.

Tan làm xong, Ninh Trần không tới Giáo Phường Ty.

Hắn đeo bọc vàng sau lưng, cưỡi Điêu Thuyền thẳng về Ninh Phủ.

Trước đó Huyền Đế ban thưởng nghìn lượng vàng, trăm tấm gấm Lăng La, đang bày trong đại sảnh nhà họ Ninh.

Hai ngày nay, Ninh Tự Minh và mẹ con Thường Thị bứt rứt khó chịu.

Ai nấy trố mắt thèm nhỏ dai nhìn đống của ấy, nhưng lại không dám chạm vào.

Đây là vật ngự ban.

Không những không dám động, họ còn phải cắt cử người canh giữ, nhỡ mất thứ gì thì là đại tội

Nghe tin Ninh Trần về, cả nhà kéo nhau tới đại sảnh.

Nhìn điệu bộ thì rõ là tới để kiếm chác.

Chưa nói tới vàng, chỉ riêng gấm Lăng La kia đều là vật ngự dụng, mỗi tấm đều vô cùng đắt đỏ!

"Trần nhi về rồi à?"

Ninh Tự Minh cười nịnh.

Nghịch tử này giờ được Bệ Hạ sủng ái, y không dám đắc tội.

Ninh Trần liếc họ một vòng, hờ hững ừ một tiếng.

Rồi hắn gỡ bọc sau lưng xuống, đặt lên bàn mở ra.

Cả nhà Ninh Tự Minh trố mắt.

Trong bọc toàn là vàng.

Ninh Trần bốc vàng trong đó ra, đặt chung với số vàng được ban trước đó, lẩm bẩm:

"Nhiều quá, tiêu không hết, thật sự tiêu không hết ... "

Mặt mũi mẹ con Thường Thị vặn vẹo vì ghen tức, suýt nữa lao lên cướp.

Ninh Tự Minh hắng giọng một tiếng, nói: "Trần nhi à, con còn nhỏ, để nhiều tiền bạc bên người không an toàn ... để cha giữ hộ cho nhé?"

'Đúng đúng, số gấm Lăng La này một mình con dùng sao hết, cứ đưa vào kho

đã."

Thường Như Nguyệt thèm thuồng nói.

Khốn kiếp !!!

Sao các ngươi không biết xấu hổ vậy? Ninh Trần chửi thầm trong bụng.

Hắn cười lạnh: "Không an toàn? Đây là vật ngự ban, còn ai dám ăn trộm nữa chứ?"

Còn đống gấm Lăng La này, ta dùng không hết thì đem tặng người ta."

Mặt Ninh Tự Minh và Thường Như Nguyệt cứng đờ.

"Trần nhi à, nghe nói con có người thương ở Giáo Phường Ty?"

Ninh Trần liếc y một cái: "Ninh Thượng Thư nhạy tin thật đấy."

Mặt Ninh Tự Minh sầm lại, nói: "Ta cảnh cáo con, ta tuyệt đối không cho phép một nữ tử chốn phong trần bước chân vào cổng nhà họ Ninh, làm bại hoại gia phong nhà ta."

Ninh Trần nhìn y như nhìn đồ đần. Đây là gì? Dọa mình chắc?

"Ninh Thượng Thư, Vũ Điệp tuy là nữ tử chốn phong trần nhưng thân còn trong sạch, còn sạch hơn cái hạng cặn bã bỏ vợ bỏ con như onog nhiều ... Còn bại hoại gia phong? Có ông ở đây thì nhà họ Ninh còn cái gia phong quái gì."

"Với lại, ông có thể không cho Vũ Điệp vào cửa nhà họ Ninh, không sao. Ta có thể ... gả cho nàng, vào cửa nhà nàng."

Ninh Tự Minh giận run, chỉ thẳng mặt hắn quát: "Nghịch tử, đồ khốn nạn, dám hỗn với trưởng bối, đại nghịch bất đạo ... "

Ninh Trần khinh bỉ: "Ninh Thượng Thư, ông dẫu gì cũng là người đọc sách, nói năng cho sâu sắc chút được không? Lần nào cũng mấy câu ấy ... không biết chửi thì để ta dạy."

Ninh Cam nhay ra chỉ trích Ninh Trần: "Ngươi nói chuyện với cha như thế à?"

"Cha nuôi ngươi ăn, nuôi ngươi mặc ... ngươi báo đáp ơn dưỡng dục của người như thế đấy hả?"

Ninh Hưng cũng nhảy ra phụ họa: "Ninh Trần, tuy những thứ này là Bệ Hạ ban cho ngươi, nhưng ngươi là người Ninh Phủ, thì chúng là của nhà họ Ninh."

Ninh Trần hơi nheo mắt, nói: "Nói tới nói lui chẳng phải là muốn mấy thứ này sao? Muốn thì cho các ngươi hết, đều là của các ngươi, mang đi đi!"

Cả nhà sững sờ, nhìn hắn đầy khó tin.

Ninh Cam thăm dò hỏi: "Ninh Trần, lời ngươi nói là thật chứ?"

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận