Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Họ có ăn trộm vàng của ta không đấy?"

Giọng Toàn Công Công trầm han: "Vật ngự ban, ai dám thò tay? Không cần cái đầu nữa à?”

Ninh Trần cười: "Thế thì ta yên tâm!"

Hắn giữ lại hơn chục thỏi vàng, lại chọn thêm vài xấp lụa thượng hạng, còn lại giao người của Toàn Công Công mang về Ninh Phủ.

"Lão Phan, cái này cho ngài!"

Ninh Trần đặt năm thỏi vàng với một xấp lụa lên bàn trước mặt Phan Ngọc Thành.

Phan Ngọc Thành lắc đầu: "Ta không cần, ngươi tự giữ mà tiêu."

Ninh Trần mới tới Giám Sát Ty, còn chưa lĩnh nguyệt bổng, chắc trong túi cũng rỗng.

"Ta nói rồi còn gì? Ai thấy cũng có phần ... vàng là cho ngài, còn lụa là tặng Nam Chi cô nương."

"Lão Phan à, tán gái cũng phải bỏ vốn ... đừng luc nào cung nghĩ tới chuyện ăn chùa. Ta ghét nhất bọn ăn chùa ... ờ, trừ ta ra."

Phan Ngọc Thành lườm hắn một cái, nhưng cũng không bắt Ninh Trần lấy lại.

"Lão Phan, ngài với Nam Chi cô nương tiến triển tới đâu rồi?"

Phan Ngọc Thành không đáp.

Ninh Trần cười: "Kể ta nghe xem ... thấy mấy hôm nay ngày nào ngài cũng chạy tới Giáo Phường Ty, chắc tiến triển nhanh lắm hả? Đã 'mở hàng' chưa?"

Phan Ngọc Thành nhạt giọng: "Nam Chi cô nương bị cảm lạnh, mấy hôm nay ta vẫn chăm cô ấy."

"Thì ra vậy ... nhưng cô ấy không từ chối để ngài chăm sóc, chứng tỏ trong lòng đã có ngài ... Lão Phan, cố lên!"

"À, tối nay bọn ta định qua Giáo Phường Ty, đi cùng không?"

Mặt Phan Ngọc Thành sầm lại: "Không đi. Ta là Kim Y của Giám Sát Ty, ngày nào cũng chạy tới Giáo Phường Ty thì còn ra thể thống gì?"

Ninh Trần khịt mũi coi thường: "Không đi thì thôi, bọn ta đi!"

Hắn ôm hơn chục thỏi vàng với hai xấp lụa quay người rời đi.

Tới cửa, Ninh Trần lại dừng: "Lão Phan, thật ra trước đây ta ghét ngài lắm ... sau này mới thấy ngài cũng ra gì phết."

"Cảm on vì đa đanh Trần Nhạc Chương một trận cho ta hả giận!"

Phan Ngọc Thành nhìn hắn: "Ngươi biết cả rồi?"

Ninh Trần đắc ý cười: "Ta nào phải mấy thằng ngốc như bọn Phùng Kỳ Chính, chuyện này nghĩ bằng gót chân cũng biết."

"Cảnh đại nhân sẽ không đánh một Kim Y, mấy Kim Y khác ta lại không quen ... vậy nên, người đập Trần Nhạc Chương chỉ có thể là ngài."

"Lão Phan à, không ngờ công phu của ngài cũng khá đấy? Có điều tính thì ngoài lạnh trong nóng."

Mặt Phan Ngọc Thành đen lại: "Cút!"

"Rõ rồi!"

Ninh Trần ôm đồ chạy biến.

Phan Ngọc Thành bất lực lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch.

Đám Phùng Kỳ Chính thấy Ninh Trần ra liền vội vàng ùa tới.

"Vàng à? Ở đâu ra thế?"

Vừa liếc đã thấy vàng trong tay Ninh Trần, mắt Phùng Kỳ Chính sáng rực.

"Lão Phan cho ta, ai cũng có phần. Mau chạy đi, chậm là hết phần đấy."

Nghe có vàng, ba người co giò phóng thẳng vào phòng Phan Ngọc Thành.

Ninh Trần cười hì hì, ôm đồ chạy mất.

Hắn vừa chạy ra khỏi Giám Sát Ty thì ba người Phùng Kỳ Chính đã đuổi theo.

"Ninh Trần, đồ khốn nạn!"

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận