Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Hả?"

Trong đầu Ninh Trần toàn dấu chấm hỏi.

Câu này là ý gì?

Bệ Hạ bảo hắn hỏa khí quá vượng?

Khỉ thật!

Chẳng lẽ Bệ Hạ biết hắn tối qua tới Giáo Phường Ty?

Chỉ có chuyện này là dính đến "hỏa khí quá vượng" thôi.

Chẳng phải Bệ Hạ mặc kệ người của Giám Sát Ty đi thanh lâu sao?

"Công công, vậy ta phải bình tĩnh đến bao giờ?"

Thái giám truyền chỉ mặc kệ.

Trong lòng Ninh Trần bực không chịu được: Cái quái gì thế này? Bệ Hạ rảnh quá hóa bày trò à?

Chắc là hậu cung của Bệ Hạ cô nào cô nấy càng nhìn càng chán, Bệ Hạ ghen tị với hắn đây mà.

Ghen thì ngài cũng có thể đi thanh lâu chứ, trút giận lên đầu ta làm gì?

Suýt quên, Bệ Hạ là vua một nước, đi thanh lâu lại không hợp.

Tội nghiệp Bệ Hạ, ngày ngày phải đối mặt với mụ Hoàng Hậu như mụ phù thủy già, thật quá đáng thương ... làm Hoàng Đế, không làm cũng chẳng sao!

Ninh Trần lầm bầm trong bụng một đống, lại bắt đầu thấy thương Huyền Đế.

Thế mà nửa canh giờ trôi qua, thái giám truyền chỉ vẫn không có ý mở miệng.

Mẹ con Thường Thị mặt mày đầy vẻ hả hê.

Bệ Hạ đã hạ chỉ quở trách, xem ra thẳng con hoang này sắp thất sủng rồi.

"Hắt xì!"

Ninh Trần hắt xì một cái, lạnh quá, nước mũi cũng sắp đóng băng.

Lúc này thái giám truyền chỉ mới mở mắt, hỏi: "Ninh Ngân Y đã bình tĩnh chút nào chưa?"

"Đã bình tĩnh, bình tĩnh lắm rồi ... ta lạnh đến sắp đóng băng đây này."

Thái giám truyền chỉ lúc này mới mở thánh chỉ, the thé đọc: "Bệ Hạ có chỉ, ra lệnh buộc Ninh Trần năm ngày nữa phải lên đường ra biên giới, không được chậm trễ ... nếu không giải quyết xong vấn đề Đà La Quốc, không được hồi Kinh!"

Khóe miệng Ninh Trần giật giật: Bệ Hạ lại nổi cơn gì nữa đây?

Thôi, lòng vua sâu như biển, khó mà dò đoán.

"Thần, tiếp chỉ!"

Thái giám truyền chỉ trao thánh chỉ cho Ninh Trần rồi dẫn người rời đi.

Ninh Trần run rẩy đứng dậy, xoa hai đầu gối ... vô tình bắt gặp mẹ con Thường Thị mặt mũi hả hê.

"Một lũ ngu, làm như các ngươi không phải quỳ ấy?"

Mắng xong, Ninh Trần tập tễnh bỏ đi.

Thánh chỉ chẳng khác gì Huyền Đế thân lâm, ai dám không quỳ?

Mẹ con Thường Thị cũng quỳ hơn nửa canh giờ, chỉ là bọn họ ở trong, Ninh Trần ở ngoài.

Mẹ con Thường Thị được nha hoàn đỡ mới run rẩy đứng lên.

"Mẫu thân, Bệ Hạ đây là có ý gì?"

"Chưa nhìn ra sao? Thằng con hoang này sắp thất sủng rồi."

"Bệ Hạ bảo hắn ra biên giới đánh trận? Thằng hoang đó biết đánh trận à?"

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận