Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

"Đồ cầm thú, đệ đã làm cái kia với Vũ Điệp cô nương rồi à?"

Ninh Trần mặt mày đắc ý: "Đúng! Ta đã lên giường với nàng rồi!"

"Đồ cầm thu ... "

"Đồ súc vật ... Vũ Điệp cô nương đáng thương của ta, cứ thế mà bị cắm bãi phân trâu."

Hai người thống thiết gào rên một tràng.

Ninh Trần liec xeo cả hai: "Liệu lời mà nói. Cai gì ma Vu Điệp co nương của các huynh ... Từ giờ, nàng chỉ thuộc về ta. Các ngươi chỉ được nghĩ thôi ... xì, nghĩ cũng không được."

Dứt lời, hắn chán ghét đẩy hai tên ngốc qua một bên, bước tới phóng người lên ngựa, rồi nhìn Phan Ngọc Thành: "Lão Phan, tối qua thế nào?"

Mặt lão Phan đỏ bừng, hắng giọng một cái, ấp a ấp úng: "Cũng ... cũng được!"

"Hả?" Ninh Trần nhìn hắn với vẻ quái lạ: "Cũng được là sao? Nam Chi cô nương hầu hạ không vừa ý huynh à?"

"Giờ không còn sớm, mau về Giám Sát Ty."

Phan Ngọc Thành đánh trống lảng.

Hắn càng né tránh, Ninh Trần càng tò mò, đang định hỏi tiếp thì nghe Phùng Kỳ Chính chạy tới, mặt mũi gian manh:

"Đầu lĩnh đêm qua ngồi một mình trọn đêm, hahaha ... "

Ninh Trần sững lại: "Ngồi suot đem? Hay lam cả đêm?"

Phùng Kỳ Chính cười đểu: "Đầu lĩnh đêm qua ngồi thui thủi một đêm, đến mức Nam Chi cô nương chờ đến ngủ gật."

Ninh Trần sững sờ nhìn Phan Ngọc Thành.

"Lão Phan, ngươi có bệnh ... chỗ ấy không đấy?"

Phan Ngọc Thành mặt đỏ bừng, lườm hắn một cái: "Trước khi chắc chắn Nam Chi cô nương thích ta, ta sẽ không đụng vào nàng."

"Đệt ... nàng đưa huynh về phòng rồi, huynh bày đặt làm quân tử cái nỗi gì? Cho cơ hội mà không biết tận dụng."

"Lão Phan, ta kể huynh nghe một chuyện: Một nam một nữ nằm chung một giường, cô gái nói với chàng trai, ngươi mà dám động vào ta là đồ cầm thú ... Thế là chàng trai cả đêm không dám động. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô gái tát cho một cái. Biết vì sao không?"

Phan Ngọc Thành lắc đầu, những người khác cũng tò mò ra mặt.

Ninh Trần cười: "Vì động vào thì thành cầm thú, không động thì còn thua cầm thú. Ngươi bảo hắn có đáng ăn cái tát đó không?"

Mọi người cười ồ.

Phan Ngọc Thành mặt đỏ như gac: "Ngụy biện!"

Ninh Trần cười: "Đâu phải ngụy biện ... Nam Chi cô nương đã đưa huynh về phòng, vậy mà huynh ại ngồi suốt đêm ... thế thì nàng sẽ sinh đủ thứ nghi ngờ."

Phan Ngọc Thành không hiểu: "Hoài nghi gì?"

"Nghi ngờ sức hấp dẫn của mình? Nghi ngờ huynh có thích nàng không? Nghi ngờ thân thể huynh có vấn đề?"

Phan Ngọc Thành sững người: "Nàng ... nàng thật sẽ nghĩ vậy sao?"

Ninh Trần gật đầu, chậm rãi mà tha thiết: "Lão Phan, đây là Giáo Phường Ty, đàn ông đến đây để làm gì? Các cô nương ở Giáo Phường Ty lẽ nào không hiểu? Đừng có mẹ nó giả vờ thanh cao, kẻo thành ra giả tạo lắm."

Phan Ngọc Thành trầm ngâm.

Một lúc sau, hắn nhìn Ninh Trần hỏi: "Vậy ta có nên tìm Nam Chi cô nương giải thích không?"

"Tất nhiên, rất cần thiết!"

"Vậy ta đi giải thích ngay."

Phan Ngọc Thành xuống ngựa, vội vã bước vào Giáo Phường Ty.

Ninh Trần hì hì cười: "Huynh đệ, đi thôi!"

"Không đợi đầu lĩnh à?"

"Chờ cái rắm ấy. Trễ ca sớm muộn gì cũng bị trừ bạc ... Với chức vị của Lão Phan, trễ một lần phạt mười lạng bạc, tiền rượu lần tới chẳng phải có rồi sao?"

Mọi người nhìn nhau.

Phùng Kỳ Chính phẫn nộ: "Ninh Trần, ngay cả đầu lĩnh mà đệ cũng dám chơi xỏ? Đệ quá tệ."

"Đúng, quá vô sỉ ... Bọn ta xấu hổ khi đứng chung hàng với đệ."

"Hừ ... đi thôi! À, dắt cả ngựa của đầu lĩnh đi, để hắn có muốn không muộn cũng khó.”

Ninh Trần tức đến trợn trừng mắt.

"Lũ súc sinh ... đồ bất nhân, đợi ta với!"

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận