Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Ninh Trần rùng mình: "Muốn chém ta à?"

"Không!" Phùng Kỳ Chính nhìn hắn nói: "Bệ Hạ có chỉ, sáng nay lâm triều Thánh Thượng muốn đích thân ngự thẩm đệ."

"Ninh Trần, đêm qua bọn ta đã gấp rút thẩm tra quan lại lớn nhỏ ở Sùng Châu. Một lũ cặn bã, tội ác chồng chất, kể sao cho xiết. Đặc biệt là Quốc Cữu, tội của hắn có chết một trăm lần cũng đáng ... Dựa theo những tội trạng ấy, bọn ta đoán đệ có cửa sống."

Trần Xung đi tới vỗ vai Ninh Trần, nói: "Bọn ta có thể làm được chỉ đến thế. Đến lúc đó, nhất định phải tự giành lấy cơ hội sống cho mình."

Ninh Trần sững người.

Thì ra suốt đêm qua bọn họ không ngừng thẩm vấn quan lại lớn nhỏ Sùng Châu là để giành cho hắn một con đường sống.

Trần Xung lại nói: "Ninh Trần, đừng oán đầu lĩnh ... vì chuyện của ngươi, mấy hôm nay hắn chẳng ngủ yên giấc nào."

"Đám quan ở Sung Châu là do đầu lĩnh tự dẫn người bắt về ... Về tới nơi là hỏi cung thâu đêm tới giờ, đến ngụm nước còn chưa kịp uống."

Ninh Trần nhìn sang Phan Ngọc Thành, hơi khó tin: lẽ nào bấy lâu nay hắn hiểu lầm y?

Hắn vừa định mở miệng thì Phan Ngọc Thành nhạt giọng: "Cảm ơn thì đợi ngươi sống rồi hẵng nói."

Ninh Trần cạn lời. Không thể nói cho tử tế được à?

Phan Ngọc Thành lại dặn: "Ninh Trần, lúc Thánh Thượng ngự thẩm, đừng giở khôn vặt, đừng thêm mắm dặm muối ... cứ nói thật."

Ninh Trần gật đầu, ừ một tiếng!

"Chút nữa ăn uống no nê xong, bọn ta đưa ngươi vào Hoàng Cung. Sống hay không thì tùy mệnh ngươi ... Có chết thì cũng thành ma no."

Ninh Trần cạn lời toàn tập. Gã này đúng là không biết nói chuyện.

Phủ Tả Tướng, trong mật thất, một kẻ khoác hắc bào che kín người đứng đối diện Tả Tướng.

"Tam hoàng tử tự tiện xông vào Giám Sát Ty, Thánh Thượng giận dữ ... Hoàng Hậu nương nương vì muốn bảo toàn Tam hoàng tử đã đồng ý không truy cứu Ninh Trần. Bên nương nương giờ không tiện ra tay nữa."

Người mặc áo đen cất tiếng. Dù che mặt, chỉ nghe giọng cũng biết là một thái giám.

Tả Tướng ôm cái bụng phệ, hỏi: "Ý của nương nương là?"

Giọng thái giám the thé: "Nương nương nói, Ninh Trần nhất định phải chết ... Tả Tướng hắn biết nên làm thế nào."

Tả Tướng khom người làm lễ: "Xin chuyển lời với nương nương, lão thần đã sắp xếp đâu vào đấy, tuyệt đối không để Ninh Trần còn sống mà xuất hiện trên Triều Đường."

Ông ta làm vậy không chỉ vì Hoàng Hậu, mà còn vì chính mình.

Tội của Ninh Trần là đại tội tru di cửu tộc. Nhà họ Ninh và Phủ Tướng là thông gia, chuyện này sẽ dây dưa tới ông ta.

Chỉ có giết Ninh Trần, mọi việc mới còn đường xoay chuyển.

Thái giám the thé: "Tả Tướng, chuyện Sùng Châu ... sẽ không kéo nương nương vào chứ?"

Tả Tướng khom người: "Xin nương nương yên tâm, chuyện này sẽ không liên lụy đến ai cả."

Nhắc đến Sung Châu là Tả Tướng nghiến răng ken két, hận không thể lột da róc xương Ninh Trần.

Ông ta dày công gây dựng mấy năm, kết cục bị Ninh Trần phá sạch.

Thái giám nói: "Sùng Châu chẳng còn gì để vơ vét nữa, nên dứt thì dứt ... Nhưng Tam hoàng tử cần một khoản bạc lớn để duy trì các mối quan hệ. Nương nương nói chuyện này vẫn phải phiền Tả Tướng nhọc lòng."

"Lão thần đã rõ!"

"Vậy nô tài không quấy rầy nữa, cáo lui!"

Bên này, Ninh Trần ăn uống no nê, bị dẫn ra khỏi Giám Sát Ty. Phan Ngọc Thành tự mình dẫn đội, áp giải vào Hoàng Cung.

"Ninh Trần, đệ còn điều gì chưa kịp làm không?"

Cao Tử Bình hạ giọng hỏi.

Ninh Trần lườm y một cái: "Nói cứ như ta chắc chắn sẽ chết ấy? Chẳng phải các huynh bảo ta vẫn còn cơ hội sống sao?"

Cao Tử Bình cười gượng: "Phòng hờ thôi mà. Dù sao người đệ giết là Quốc cữu gia, tuy lão là đồ can bã nhưng dẫu sao cung là thông gia Hoang Thất."

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận