Lọc Truyện

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Linh Hồ Uyển Nhi bị dọa tới thét một tiếng chói tai, nhưng cô ta lại không tránh né, ngay cả Hàn Tuyết cũng không ngờ tới cái tát đột ngột này. 

             Ngay khi cái tát sắp giáng xuống mặt cô ta, thì cổ tay của Long Linh đã bị một cánh tay khác giữ chặt. 

             Giọng nói Diệp Hạo hơi lạnh đi: “Có lời gì thì cứ nói, đánh người chung quy cũng không hay, cô thấy có phải không?” 

             “Thả tôi ra, Hàn Tuyết vì anh mà khóc cạn nước mắt, anh lại ở bên ngoài dính lấy con hồ ly tinh này, anh là một thằng đàn ông không có lương tâm!”, Long Linh tức giận gào lên. 

             “Cô mới là hồ ly tinh, theo quy định trên núi của chúng tôi, anh Hạo cứu tôi thì tôi chính là người của anh ấy, đây là đạo lý muôn thuở rồi”, Diệp Hạo ra mặt vì cô ta, Linh Hồ Uyển Nhi cũng không sợ hãi nữa mà hét vào Long Linh. 

             “Anh, anh sao vậy, anh không nhận ra chị dâu, không nhận ra em, lại dính lấy người phụ nữ khác, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”, Âu Dương Ngọc Quân gào to. 

             Cho tới thời điểm này, họ cũng chưa từng nghĩ tới việc Diệp Phàm mất trí nhớ, dù sao việc này cũng quá mơ hồ, ngoại trừ trên TV thì dường như không có khả năng xuất hiện trong đời thực. 

             Diệp Hạo lắc đầu cười khổ, đối với lời chỉ trích của Long Linh, anh không hề tức giận mà đáp: “Xin lỗi, tôi thực sự đã quên rồi, tôi bị thương nên đã quên đi tất cả những chuyện trước kia!” 

             “Nghe thấy chưa, vừa lòng rồi chứ, còn muốn anh Hạo phải nói ra chuyện thương tâm, các người thật là đáng ghét!”, Linh Hồ Uyển Nhi phẫn nộ gào lên. 

             Mấy người Hàn Tuyết đều mờ mịt, đặc biệt nơi trái tim Hàn Tuyết đau âm ỉ, run rẩy nói: “Anh nói, anh mất trí nhớ rồi?” 

             “Ừ, mất trí nhớ rồi, tên của mình tôi cũng quên mất!”, Diệp Hạo cười đắng chát, hào phóng thừa nhận. 

             Thật ra, anh không muốn nói những điều này, bởi vì nó có thể khiến anh gặp nguy hiểm, dù sao thì anh cũng bị ném xuống biển trong tình trạng bị thương nặng. 

             Kẻ thù xảo quyệt, anh không thể không đề phòng, hơn nữa, một khi cố gắng nghĩ đến chuyện quá khứ, đầu anh liền đau như muốn nổ tung, nên anh hoàn toàn không muốn nhắc đến. 

             “Không…”, Hàn Tuyết kích động hét lên: "Anh làm sao có thể mất trí nhớ cơ chứ? Cho dù mất trí nhớ anh cũng không thể quên mất em, em là vợ của anh mà…” 

             Cả người Hàn Tuyết không còn chút sức lực, nếu không phải là được Long Linh dìu đỡ, cô đã trượt ngã xuống đất. 

             Nhưng cô không muốn từ bỏ mà khổ sở van nài: “Ông xã, em có thể cầu xin anh một việc không? Chúng ta tới bệnh viện kiểm tra, có được không?” 

             Cô vẫn gọi anh hai chữ ‘ông xã’ khiến Linh Hồ Uyển Nhi có phần bất mãn: “Cô đừng gọi anh Hạo là ông xã nữa có được hay không? Xin hãy gọi là anh Diệp!” 

             “Hồ ly tinh, ở đây không có chuyện của cô, im miệng cho tôi!”, Long Linh trách cứ, cô có một loại trực giác, người phụ nữ trước mắt này tuyệt đối không đơn thuần ngốc nghếch như biểu hiện bên ngoài của cô ta. 

             Nhất định là một phụ nữ đầy mưu mô, và cô ấy cảm nhận được nguy cơ, thực ra ngay cả ánh mắt Âu Dương Ngọc Quân nhìn Linh Hồ Uyển Nhi cũng mang theo vài phần cảnh giác. 

             Những người khác không cảm nhận được nhưng những người luyện võ như bọn họ đều có sự cảm ứng đặc biệt đó. 

             Cảm giác của Linh Hồ Uyển Nhi càng nhạy bén hơn, cô ta có thể thấy được địch ý của Long Linh và Âu Dương Ngọc Quân đối với mình, nhưng như vậy thì đã sao? 

             Dù sao Diệp Hạo ở bên cạnh cô ta cũng đã mất trí nhớ, trong khoảng thời gian này cô ta sẽ tìm cách đưa Diệp Hạo đi, khiến anh và bọn họ vĩnh viễn không gặp lại nhau! 

             Linh Hồ Uyển Nhi bị Long Linh mắng là hồ ly tinh, vành mắt lập tức đỏ hoe, dáng vẻ chực khóc. 

             “Hừ, giả vờ, thứ hồ ly tinh cô chắc chắn có bí mật không thể nói cho người khác, để tôi xem cô giả bộ được đến lúc nào?”, Long Linh châm chọc nói, trên mặt tràn đầy lạnh lùng. 

             Diệp Hạo cúi đầu nhìn, Linh Hồ Uyển Nhi đã rơi lệ rồi, lạnh giọng nói: “Cô nói chuyện nên khách khí chút, các người muốn tôi tới bệnh viện kiểm tra, đây chính là thái độ có việc cầu người khác của mấy người sao?” 

             Long Linh lập tức sôi trào cơn giận: “Khốn kiếp, tên đàn ông khốn kiếp nhà anh”. 

             Hàn Tuyết giữ chặt tay cô, không để cô nói thêm nữa: “Ông… Diệp Phàm, chúng ta tới bệnh viện kiểm tra có được không? Hàn Tuyết cầu xin anh…” 

             Diệp Phàm lúc này không nhận ra cô, khiến cô càng thêm cẩn thận dè dặt, lo lắng anh cứ như vậy rời xa cô. 

             Diệp Hạo cau mày cân nhắc, anh muốn biết ký ức trước đây, nhưng dồn hết tâm trí tìm kiếm lại có chút kháng cự không nói nên lời. 

             Cuối cùng Diệp Hạo gật đầu: "Được thôi, đi với mấy người một chuyến cũng không sao, nhưng tôi không có tiền nên chi phí sẽ do mấy người trả!” 

             “Em trả em trả…”, Hàn Tuyết vui mừng rơi lệ, chỉ cần anh nguyện ý đến bệnh viện liền có thể tìm được cách chữa trị. 

             Trong lòng Linh Hồ Uyển Nhi dâng lên một tia sát ý, nếu như có thể chữa khỏi, thì cô ta sẽ xuống tay. 

             Đường đường là đại tiểu thư của nhà Linh Hồ, trời sinh mang mệnh Tham Lang, phải giả trang thành dáng vẻ ngốc nghếch thuần khiết ở bên cạnh Diệp Hạo, cô ta đã phải trả cái giá rất đắt. 

             Thậm chí còn hy sinh cả lần đầu tiên cùng một người đàn ông đầu gối má kề. 

             Nhóm người hùng hùng hổ hổ đi tới Bệnh viện Nhân dân số 1, về phần Uông Đào lúc này mặt đầy máu, đâu còn dám bới móc, việc này mặc dù cẩu huyết nhưng cũng không dám gây phiền phức cho Diệp Hạo. 

             Khi đến Bệnh viện Nhân dân số 1, Hàn Tuyết trực tiếp liên hệ với chủ nhiệm Lý Kiệt, Lý Kiệt biết là Diệp Phàm thì cực kỳ hoảng sợ. 

             Diệp Phàm thế nhưng là sư phụ của ông ta, người đã truyền cho ông ta Thông huyền cửu châm- kỹ thuật châm cứu đã thất truyền từ lâu. 

             Bây giờ ông ta đã rời khỏi chức vị chủ nhiệm tây y, trở thành chủ nhiệm trung y hơn nữa còn thành lập khoa châm cứu, để phát triển lớn mạnh kho tàng châm cứu Hoa Hạ. 

             Biết Diệp Phàm có thể bị mất trí nhớ từ Hàn Tuyết, Lý Kiệt lại vội vàng thông báo cho định hải thần châm của bệnh viện, Đường Định Viễn, Đường thánh thủ, tất cả chuẩn bị thật tốt để tiến hành chuẩn đoán. 

             “Chủ nhiệm Lý, Đường thánh thủ, xin nhờ cả vào hai người!”, Hàn Tuyết cúi đầu nhờ vả. 

             “Yên tâm, tôi sẽ chuẩn đoán bệnh tình của Diệp lão đệ một cách nghiêm túc!”, Đường thánh thủ nghiêm nghị đáp. 

             Ngay sau đó, ông bắt đầu tiến hành một loạt các cuộc kiểm tra với Diệp Phàm, cố gắng hết sức vận dụng những gì mà tây y trung y có thể sử dụng.  

             Phải hơn hai giờ sau nhóm người Đường thánh thủ mới bước ra từ phòng bệnh. 

             “Đường thánh thủ, thế nào rồi?”, Hàn Tuyết lo lắng hỏi. 

             Đường thánh thủ nói với vẻ mặt nghiêm nghị: “Không lạc quan lắm!” 

             Cả người Hàn Tuyết run lên, Long Linh vội vàng đỡ lấy cô, Đường Thánh thủ nói tiếp: “Đại não bị tổn thương nghiêm trọng, có cục máu đông bị tắc nghẽn bên trong, thần kinh đại não bị đè ép, ngoại trừ bản năng tự bảo vệ mình của cậu ấy, tất cả những người và vật khác đều bị lãng quên! " 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận