Công Tử Tín nói: "Vũ Các sắp tuyển một đợt thanh niên vào các bồi dưỡng, ta đã xoay được một suất ... "
Nói rồi, y xòe lòng bàn tay, một tấm thẻ vàng chậm rãi bay tới trước mặt lão già áo vải: 'Ta biết, tên Thiên Nguyên của nhà họ Thiên bên ngươi tuy có chút kiêu căng ngang ngược, nhưng thiên phú không tệ. Suất này giao cho nó đi."
Lão già áo vải bỗng quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh, run giọng: "Đa tạ công tử."
"Tính khí nó phải sửa, bằng không sau này e rước đại họa cho các ngươi."
Lão vội đáp: "Thuộc hạ lần này về nhất định sẽ nghiêm khắc quản thúc."
Chương này còn chưa hết, hãy bấm sang trang để đọc tiếp!
Công Tử Tín gật đầu: "Đi đi."
Lão lại dập đầu một cái nữa rồi mới đứng dậy lui ra.
Đúng lúc đó, một nam tử trung niên xuất hiện sau lưng Công Tử Tín. Công Tử Tín hỏi: "Sắp xếp xong cả chứ?"
Nam tử trung niên gật đầu: "Xin công tử yên tâm, kỳ Đại hội Võ đạo lần này sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì. Có điều, rốt cuộc phía sau Diệp Thiên Mệnh còn có ai, chúng thuộc hạ vẫn chưa tra ra."
Công Tử Tín nói: "Không cần tra nữa. Trước kia là quân co, bay gio là kẻ bị ruong bỏ."
Nói xong, y quay người bỏ đi.
Tại Thư Viện Quan Huyên, trên một quảng trường nào đó, một nam tử trung niên mặc nho bào cầm một quyển Cổ Tịch bước đi chậm rãi. Dưới bục, tụ tập hàng chục vạn đệ tử Thư Viện Quan Huyên; lúc này, tất cả đều dồn thần lằng nghe.
Nam tử trung niên mặc nho bào kia chính là phó viện chủ đương nhiệm của Thư viện.
Nam tử trung niên chậm rãi đọc: "Tích học để chứa báu, suy lẽ để dồi tài, nghiền đọc để thấu sáng, rèn luyện để thông lời ... "
Giọng y không lớn, nhưng mọi người ở dưới đều nghe rõ mồn một.
Đúng lúc ấy, một nam tử bỗng xuất hiện giữa quảng trường. Vừa thấy người này, tất cả phía dưới vội đứng dậy, khom mình hành lễ: "Bái kiến Thiếu chủ."
Nam tử này chính là Dương Gia.
Dương Gia liếc qua mọi người, khẽ gật đầu, rồi chậm rãi bước tới trước mặt nam tử trung niên kia, hơi khom người: "Thầy."
Nam tử trung niên chỉ khẽ gật, rồi nhìn xuống phía dưới: "Tiếp tục."
Mọi người do dự nhìn Dương Gia. Dương Gia lại hành lễ: "Thầy, học trò muốn trò chuyện riêng với thầy."
Nam tử trung niên nhìn hẳn: "Bây giờ đang giờ giảng."
Dương Gia thoáng lúng túng.
Lúc này, Tiểu Tháp bỗng nói: "Nhóc mê cờ bạc, lâu ngày không gặp."
Vị trung niên trước mắt chính là gã thiếu niên ham cờ bạc năm xưa được Quan Huyên Kiếm Chủ cứu về - Cố Trần!
Nhưng nay y không chỉ là đứng đầu Văn Viện của Thư Viện Quan Huyên, mà còn là phó viện chủ của Thư Viện Quan Huyên.
Giới văn đạo ở Vực Quan Huyên có câu truyền tụng rằng: "Ngàn năm trước xem Viện trưởng Diệp, ngàn năm sau xem Viện trưởng Cố."
Cố Trần nhìn sang Tiểu Tháp, mỉm cười: "Tháp Gia, đã lâu không gặp."
Tiểu Tháp nói: "Trò chuyện riêng chứ?"
Cố Trần lắc đầu: "Bây giờ là giờ lên lớp."
Tiểu Tháp: " ..
Cố Trần mặc kệ Tiểu Tháp và Dương Gia, quay sang bảo các học sinh Thư Viện Quan Huyên: "Ngồi xuống cả đi."
Đám học trò lục tục ngồi xuống; đối với Cố Trần, bọn họ kính trọng từ tận đáy lòng.
Cố Trần không bận tâm tới Tiểu Tháp và Dương Gia, mà tiếp tục đọc: "Gom đất thành núi, mưa gió dấy lên từ đó; góp nước thành vực, giao long sinh ra từ đó; tích thiện thành đức, ắt Thần Minh tự đắc, tâm thánh mới đủ. Bởi vậy, không tích từng bước nhỏ thì chầng thể đi nghìn dặm ... "
Bên dưới, vô số học sinh cũng đồng loạt đọc theo.
Còn Dương Gia và Tiểu Tháp thì bị bỏ mặc sang một bên ...
Dương Gia nhìn Cố Trần, khẽ nói: "Tháp Gia, năm xưa ông đã quen thầy rồi sao?"
Tiểu Tháp đáp: "Đúng vậy. Khi ta quen hần năm ấy, hắn còn là một thầng nhóc mê cờ bạc cơ."
Nói đến đây, nó cũng thoáng cảm khái.
.....
Dương Gia khẽ cười: "Thầy cái gì cũng tốt, chỉ là đôi khi không biết quyền biến. Thế sự rối ren, nhiều khi vẫn phải biết uyển chuyển thích nghi."
Tiểu Tháp liếc hắn một cái: "Sao, trong lòng khó chịu à?"
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!