Người đàn ông kia liếc mắt một cái đã nhìn ra thể chất của Mộc Tử Vân, trong mắt hiện lên dị sắc, sau đó nhìn Diệp Phàm: "Còn nhóc con ngươi thì sao? Sao ta không nhìn ra ngươi có gì khác biệt? Tại sao ngươi lại bị nhốt vào tháp Tù Thiên?"
"Ông đang coi thường tôi à?"
Diệp Phàm khóe miệng co giật, sắc mặt tối sầm, nói.
"Ngoan ngoãn ở lại đi, đừng mơ ra ngoài nữa."
Người đàn ông kia hừ lạnh một tiếng, sau đó nhắm mắt không nói thêm gì, Diệp Phàm vốn định hỏi thêm một chút chuyện về đối phương, nhưng cũng chỉ đành nhịn xuống.
"Chúng ta thật sự không ra được sao?"
Mộc Tử Van nhìn Diep Pham noi, Diep Pham cũng nhìn cô ta noi: "Xin lỗi, là tôi liên lụy cô rồi.'
"Người cần nói xin lỗi là ta mới đúng, nếu không phải tại ta thì cũng sẽ không như thế này."
Lúc này, Mộc Tử Vân lắc đầu, nhìn Diệp Phàm tràn đầy vẻ áy náy.
"Đừng nản lòng, chúng ta chắc chắn sẽ ra được."
Diệp Phàm trầm giọng nói, ngay sau đó trong lòng hỏi khí lính tháp Thương Khung - Tiểu Thương: "Tiểu Thương, nhóc có cách nào không?"
"Chủ nhân, tòa tháp này là Hậu Thiên Linh Bảo, muốn ra ngoài quả thực rất khó, nhưng nếu là tháp Thương Khung thời kỳ đỉnh cao, phá vỡ nó thì không thành vấn đề, đáng tiếc bây giờ ... "
Tiểu Thương trầm giọng nói, cuối cùng giọng điệu tràn đầy tiếc nuối.
"Tháp Thương Khung thời kỳ đỉnh cao có thể phá được tháp này? Chẳng lẽ tháp Thương Khung là Tiên Thiên Linh Bảo?"
Diệp Phàm thầm kinh hãi, không nhịn được hỏi.
"Đúng vậy, tháp Thương Khung quả thực là một kiện Tiên Thiên Linh Bảo do thiên địa thai nghén mà thành, chỉ tiếc bây giờ tháp Thương Khung bị tổn thương, không thể phát huy ra uy lực của Tiên Thiên Linh Bảo, nếu không là có thể giúp chủ nhân thoát thân." Tiểu Thương nói.
Diệp Phàm nhíu mày, nói: "Vậy còn cách nào khác không? Chẳng lẽ ta thực sự phải bị nhốt trong tòa tháp rách nát này sao?"
Tiểu Thương đối với việc này cũng không có ý kiến hay, cuối cùng Diệp Phàm chỉ có thể tiến vào trong Thiên Đế Giới, tìm người Gác Linh của Diệp tộc, muốn xem đối phương có cách nào giúp hắn thoát tình cảnh này hay không.
"Muốn phá vỡ Hậu Thiên Linh Bảo, vậy thì chỉ có tộc trưởng hoàn toàn giải phong ấn huyết mạch trong cơ thể mới được." Người Gác Linh nói.
"Giải phong ấn huyết mạch?"
Diệp Phàm ánh mắt lóe lên, cuối cùng nói: "Xem ra chỉ có thể làm như vậy."
Tiếp theo, ánh mắt Diệp Phàm quét về phía bia mộ của tộc trưởng đời thứ năm của Diệp tộc, bên trên khắc ba chữ to, rắn rỏi mạnh mẽ - Diệp Hạo Thiên.
Ngay sau đó, Diệp Phàm đi đến trước bia mộ này, nhỏ ra một giọt tinh huyết vào trong bia mộ đó, bắt đầu tiếp nhận truyền thừa của Diệp Hạo Thiên.
Bây giờ hắn muốn nhanh chóng đột phá phong ấn trong cơ thể, chỉ có mượn sức mạnh truyền thừa của mấy vị tổng trưởng Diệp tộc này mới được.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!