Vừa rồi, hai người họ không phá nổi cửa, Cừu Lão mắng họ là phế vật.
Giờ Cừu Lão đích thân ra tay mà vẫn không phá được cửa, chẳng phải cũng chứng minh ông ta ... cũng là phế vật ư?
Là kẻ mạnh nhất chuyến này, nếu không phá nổi cửa thì mất mặt quá.
Cừu Lão sầm mặt, hít sâu một hơi, lại vụt tung quyền, nện thật nặng lên cánh cổng.
Ông ta vốn nghĩ, cú này đã dùng tám phần lực, kiểu gì cũng đập vỡ được cổng, ai ngờ cánh cổng vẫn không nhúc nhích.
Đám thành viên Thần Đạo Môn phía sau ai nấy mặt mày ngưng trọng.
Đã đến gây chuyện mà ngay cả cửa nhà người ta cũng không vào nổi, nếu truyền về Thần Đạo Môn, không biết sẽ bị bao nhiêu người chê cười.
Đồng thời, mọi người cuối cùng cũng hiểu vì sao Sở Phong lại thản nhiên đứng trên cao nhìn họ như thế.
Bởi anh đã sớm biết đoàn người này không có cửa phá nổi cổng.
Nhận ra ngay cả mình cũng không thể phá được cổng, Cừu Lão tuy không cam lòng nhưng đành phải đối mặt với thực tế. Ông ta mặt mũi u ám quay lại đứng trước mọi người, ngang đầu nhìn cham chẩm Sở Phong trên cao, giọng trầm xuống: "Thằng nhãi, để khách đứng ngoài cửa, đó là cách tiếp khách của ngươi sao?"
"Bọn ta vốn muốn nói chuyện tử tế, ngươi làm vậy là muốn đối đầu với Thần Đạo Môn đến cùng à?"
Ngụ ý là: nếu còn không mở cửa, thì tức là công khai đối đầu với Thần Đạo Môn.
Mà đối đầu với Thần Đạo Môn, kết cục sẽ chẳng tốt đẹp gì.
"Có bản lĩnh thì các người cứ vào đây."
"Không bản lĩnh thì cút!"
"Một cánh cửa quèn mà các người còn không phá nổi, lấy tư cách gì đến nói chuyện với tôi."
"Đừng mơ dùng Thần Đạo Môn ra dọa tôi, vô dụng!"
Giọng điệu cực kỳ thản nhiên ấy như một mũi gai đâm thẳng vào tim mọi người.
Phải biết, là một thế lực đường đường chính chính ở Thần Châu, bình thường họ đi đến đâu cũng được người ta cung kính đối đãi, thậm chí coi như tổ tông mà cung phụng, đã quen với tư thế kẻ cả.
Giờ lại bị một tên trẻ như thế xem nhẹ, bọn họ khó mà nuốt trôi cơn giận.
Đội nhỏ của Bành Cảnh Xuân còn đỡ, dù sao họ đã từng giao thủ với Sở Phong, biết thanh niên này đúng là có tư cách để ngông cuồng.
Nhung nhung thanh vien Than Dạo Mon đi theo Cuu Lao, hiểu biết của họ về Sở Phong chỉ đến từ hồ so điều tra. Bị nói như vậy, lửa giận trong lòng họ bùng lên như núi lửa.
"Cừu Lão, dù sao cũng phải động thủ, đâu nhất thiết phải vào bằng cửa!"
Có người mở miệng, ý tứ quá rõ: cánh cổng ắt có chỗ kỳ quái, đã không vào được thì có thể từ chỗ khác mà vào.
Bốn phía tuy có hàng rào, nhưng với võ giả mà nói, chẳng khác gì bày cho có.
Cừu Lão mắt tối sầm, trừng Sở Phong, chưa vội trả lời.
Hôm nay mà không dạy cho thẳng nhãi cuồng ngạo này một bài học ra trò thì ông ta nuốt không trôi cục tức này.
Có điều, trèo tường thì mất mặt, không xứng với thân phận Thiên Cang Cung Phụng của Thần Đạo Môn.
"Thằng nhãi, hôm nay ngươi thật sự không mở cửa?" Cừu Lão hỏi lại lần nữa.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!