Lọc Truyện

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Biết họ cần mình giúp, ông còn tính nếu khiến Thần Đạo Môn nợ một ân tình, với thế lực hùng hậu của họ thì dằn mặt một Sở Phong tép riu chẳng khó.

Mọi thứ y như dự tính, tưởng như sắp thành, ai de nhận về kết quả thế này.

Hồ Hoa An muốn khóc không ra nước mắt.

Đến Thần Đạo Môn còn không khống chế nổi thằng đó, ông biết tìm ai giúp đây?

Im lặng mấy giây, Hồ Hoa An vẫn không cam lòng hỏi: "Thật không còn cách nào dẹp thẳng đó sao?"

Bành Cảnh Xuân hỏi ngược: "Mối thù giữa anh và hắn lớn đến vậy à?"

Thù hằn thì thật ra chẳng lớn, chỉ cần nhớ lại cảnh bị Sở Phong làm nhục trước bao người là Hồ Hoa An tức muốn giết hắn.

Chưa đợi đáp, Bành Cảnh Xuân nói tiếp: "Hồ đại sư, anh hiểu về cậu ta có lẽ không bằng bọn tôi."

"Rốt cuộc mâu thuẫn giữa Thần Đạo Môn và hắn sẽ đi đến đâu, giờ tôi cũng chưa nói trước được."

"Nhưng anh yên tâm, đã hứa với anh thì đến lúc cần ra tay với hắn, chúng tôi tuyệt đối không nương tay!"

"Điều tôi muốn nhắc anh là: bất kể ân oán giữa hai người lớn cỡ nào, tốt nhất anh tự mình nên bỏ ý định trả thù. Chỉ dựa vào bản thân, anh tuyệt đối không đấu lại hắn; hơn nữa trả đũa liên miên mà chọc giận hắn, hắn sẽ quay lại xử anh đấy."

"Bên chúng tôi, nói trắng ra còn có Thần Đạo Môn, phía sau lại có những võ giả mạnh hơn, cùng các gia tộc võ đạo càng hùng hậu chống lưng!"

"Còn anh thì có ai làm chỗ dựa, chống lưng cho?"

Nể công Hồ Hoa An chữa trị cho Hướng Uy, Bành Cảnh Xuân thiện ý nhắc nhở: thật sự đừng đấu với Sở Phong. Theo những gì điều tra được, ai cố đối đầu với Sở Phong thì cuối cùng cũng nhận kết cục rất thê thảm.

"Hắn thật đáng sợ đến vậy sao?"

Cố đè nén hận ý, Hồ Hoa An vẫn khó mà chấp nhận.

Sống mấy chục năm, lần đầu chịu nhục nặng như thế, sao dễ dàng buông bỏ?

Thấy ông còn chưa cam, để ông dẹp hẳn ý định, Bành Cảnh Xuân nói tiếp: "Hồ đại sư, là người Vân Thành, chuyện của nhà họ Hoàng và nhà họ Hứa, anh chắc biết chứ?"

Hai đại gia tộc Hoàng và Hứa lần lượt sụp đổ, chuyện mới xảy ra chẳng lâu, ầm ĩ khắp nơi, dân Vân Thành ai mà chẳng biết. Ông vô thức gật đầu, hỏi lại: "Sao tự dưng nhắc chuyện này?"

"Theo anh, hai nhà đang yên đang lành ấy vì sao bỗng chốc sụp đổ?"

Ban đầu nghe vậy, Hồ Hoa An còn chưa kịp phản ứng, nhưng nhanh chóng hiểu ra đối phương đâu rảnh mà ba hoa chuyện không liên quan.

Vừa nhắc mình đung đoi đầu với Sở Phong, can bản đấu không lại, rồi lập tức lôi chuyện hai đại gia tộc ra.

Một suy đoán khiến ông thoáng rùng mình bỗng hiện lên.

Họng khô khốc, nuốt nước bọt mấy cái, ông hỏi: "Nhà họ Hoàng và nhà họ Hứa, chẳng lẽ đều do hắn một tay gây ra?"

Bành Cảnh Xuân nhếch môi cười: "Chứ còn gì nữa?"

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận