"Đại vương ... " Tân Bạch Phong muốn nói nhưng thôi.
"Còn chuyện gì nữa?" Lý A Tứ hỏi.
“Đại vương, tài nguyên của quỷ thành có hạn, sau loạn lạc ngàn năm này, tiền tài đã sớm cạn kiệt, nếu không có tài nguyên từ nhân gian tiếp vào, e rằng khó mà duy trì. Sau khi đường dây của Hoàng Trạch Hạo bị cắt, chúng ta có nên tìm đường kiếm tiền khác không?" Tân Bạch Phong dò hỏi.
Lý A Tứ nhíu mày.
Đây là vấn đề khó.
Trong quỷ thành có mấy vạn âm hồn, tuy quỷ không cần ăn cơm, nhưng cần tu luyện. Mà con đường quỷ tu rất hao tài nguyên, âm hồn vốn không thể tồn tại lâu dài, dùng con đường quỷ tu, ngưng âm hồn thành thực thể, con đường này dài lâu mà gian nan, nếu không có tài nguyên, vậy càng là đường cùng.
Nhưng khi tiếp nhập tài nguyên nhân gian, rất khó bảo đảm sẽ không xuất hiện Hoàng Trạch Hạo mới.
Lý A Tứ rất rõ sự đáng sợ của quyền lực và lòng tham.
Huống hồ, muốn tìm đối tác hợp tác ở nhân gian cũng không dễ. Trước hết người này phải có thể chấp nhận sự tồn tại của quỷ thành, hơn nữa thực lực của người này phải đủ cung cấp tài nguyên mà quỷ thành cần.
Mà quỷ thành có thể cho người đấy cái gì?
Lý A Tu vẫn chua có kinh nghiệm van hanh mon phai. Điểm này, ngay cả lão nhân Thôi Ngọc được công nhận là có năng lực và tư cách cũng bất lực, ngược lại người như Tân Bạch Phong thường xuyên giao tiếp với người ở dương gian có biện pháp hơn.
"Ông có ý tưởng gì?" Lý A Tứ hỏi.
Tân Bạch Phong do dự rồi nói: “Ý nghĩ của tôi là, chúng ta không thể cứ ở mãi trong quỷ thành, chờ nhân gian đến tiếp tế tài nguyên cho mình. Chúng ta phải chủ động xuất kích, đi ra ngoài, buôn bán cũng được, giao dịch cũng được, giống như những bang phái huyền môn chính thống vậy."
"Huyền môn chính thống?" Lý A Tứ khẽ cười lắc đầu, "Họ không đến tìm chúng ta gây phiền phức đã là tốt rồi, ông còn muốn rạng rỡ giống họ sao?"
Tân Bạch Phong thở dài: "Ai mà không muốn chứ! Quỷ tu chúng ta cũng là người tu hành, vì sao không thể quang minh chính đại? Trong lòng rất bất bình!"
Lý A Tứ động lòng, lông mày nhướng lên: "Ông nói đúng, quỷ tu chúng ta cũng là tu hành, mọi người đều là tu đạo, dựa vào cái gì mà phải lén lút?"
Anh ta vỗ vai Tân Bạch Phong, “Được! Chúng ta đi ra ngoài, làm môn phái đường đường chính chính!"
Tân Bạch Phong ngẩn người, vị tân Quỷ Vương đại nhân này thay đổi cũng quá nhanh, ông ta thật sự không hiểu câu nói này có ý gì, làm thế nào làm môn phái đường đường chính chính?
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng nói kèm theo vài phần vui mừng: "Đại vương ... "
Tân Bạch Phong vừa nghe đã biết là Dương Cẩm Thành - cái tên xui xẻo năm xưa, bị Hoàng Trạch Hạo ép đến cửa nát nhà tan, nay thời vận đổi thay, đã trở thành tâm phúc của âm ty.
Tuy Dương Cẩm Thành là người mới, nhưng không câu nệ giống Tân Bạch Phong, bước vào điện, đến gần mới hơi khom người: "Đại vương, có tin tốt!"
“Không phải bị cậu tra ra vụ án oan nữa chứ?" Tân Bạch Phong cười nói.
Từ khi Dương Cẩm Thành được bổ nhiệm làm đăng văn quỷ sai, cả ngày đi nhân gian tra án, tra án oan, vui vẻ không biết mệt.
"Không phải." Dương Cẩm Thành nói, "Là sản nghiệp của nhà họ Hoàng!"
"Sản nghiệp của nhà họ Hoàng làm sao?"
“Sản nghiệp của nhà họ Hoàng đã bị người khác tiếp quản, đối phương nhìn qua rất có thực lực, hơn nữa họ bày tỏ nguyện ý hợp tác lâu dài với chúng ta, cùng nhau khai phát tài nguyên Phong Đô."
Ly A Tu va Tan Bạch Phong nhìn nhau, trong long nghĩ sao trung hop như vậy, có chuyện tốt như vậy tự đưa đến cửa?
“Đại vương, tôi thấy người đó rất có thành ý, chúng ta đi nói chuyện thử đi." Dương Cẩm Thành nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!