Ông ta ngừng hấp thụ Hắc Hỏa, thân rồng giãy giụa điên cuồng, cố gắng chìm xuống biển sâu.
Nhưng những sợi tơ đen dày đặc phủ kín trên long cốt như mạng nhện đã quấn chặt lấy xương Chúc Long.
"Ông hấp thụ quá nhiều rồi!" Lý Dục Thần nói: "Ông thực sự quá tham lam, nếu lúc nay ông không hấp thu nhiều năng lượng Hắc Hỏa như vậy, tôi cũng không thể trói được ông, nhưng bây giờ thì ông không trốn được nữa!"
"Đồ điên! Cậu là đồ điên!" Thiên Tà chửi phá lên: "Cậu muốn dùng kiếm Bạch Quang này chạm vào Hắc Hỏa để khiến không gian sụp đổ trên diện rộng, dẫn tới việc Thiên Đạo can thiệp vào, rồi sau đó là dùng sấm sét để diệt tôi sao? Việc đó có lợi gì cho cậu chứ? Tôi mà chết thì cậu cũng chẳng khác gì tôi đâu!"
"Vậy ra ông cũng sợ chết à?" Lý Dục Thần cười nói.
"Há há há, ranh con, cậu coi thường tôi quá rồi. Trên thế giới này, đúng là chỉ có Thiên Đạo mới có thể tiêu diệt được tôi, nhưng tôi đã sống được trong quy tắc của Thiên Đạo, cớ gì phải sợ lôi kiếp? Nếu trời giáng xuống một kiếp nạn, kẻ chết cũng chỉ có thể là cậu, chứ không phải tôi!"
"Đúng, có lẽ lôi kiếp bình thường sẽ không thể giết chết được ông, nhưng nếu là Cửu Kiếp thiên lôi thì sao?"
"Cửu Kiếp thiên lôi?" Thân rồng run lên: "Không thể nào! Tu vi của cậu mới được nhiêu đó thì sao có thể dẫn tới Cửu Kiếp thiên lôi được? Cho dù ở đây còn sót lại năng lượng lúc tôi với con trâu kia đang giao đấu và cả Hắc Hỏa trong tay cậu đi nữa, thì nếu tu vi của cậu không đủ thì cũng chẳng thể dẫn tới Cửu Kiếp thiên lôi được, nhiều nhất cũng chỉ tới bốn năm kiếp mà thôi!"
"Tôi thì không thể, nhưng có người làm được."
Kiếm quang trên đầu Lý Dục Thần đột nhiên bùng phát ánh sáng chói mắt, thân kiếm kéo dài, quét ngang đại dương.
"Biết thanh kiếm này tên là gì không?"
"Gì co?"
"Thanh kiếm này tên là Hàm Quang!"
Dứt lời, luồng sáng chói mắt ấy đâm thẳng vào ngọn lửa đen trong tay anh, sau đó lại chui tọt vào miệng Chúc Long, len lỏi vào trong khớp nối và khe nứt trên long cốt.
Bạch quang và Hắc Hỏa gặp nhau rồi tiêu diệt lẫn nhau.
Trên bầu trời vang lên một tiếng nổ vang dội nhưng cực kỳ nặng nề, tựa như cả bầu trời sụp đổ vậy.
Đại Tây Dương chìm vào bóng tối.
Ngay sau đó, một tia sét xé toạc trời đất, sấm sét tuôn xuống khỏi các khe hở trên tầng mây hệt thác nước, trông như cả dai Ngân Hà đã hóa thành dòng điện đổ ập xuống.
Trong khoảnh khắc này, cả thế giới dường như đã đứng yên.
Không có âm thanh, không có hình ảnh.
Thính giác và thị giác của con người đều biến mất, chỉ còn lại một mảng không trắng xóa.
Tra Na Lệ cảm thấy mình như đã chết, không còn tồn tại.
Nhưng bản năng sinh tồn đã giúp cô ta thi triển vu thuật Tùng Lâm, một cây chuối mọc lên khỏi mặt biển, một tàu lá chuối quấn lấy cô ta.
Tra Na Lệ cũng không biết liệu mình có ngất đi hay không, chỉ biết ý thức mình đã hoàn toàn biến mất.
Khi cô ta khôi phục lại ý thức, cô ta phát hiện mình đang nằm trên một tàu lá chuối héo khô.
Tàu lá chuối trôi lững lờ trên mặt biển, giống như một chiếc thuyền lá nhỏ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!