Lọc Truyện

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

"Này Lão Tà, ông cũng chẳng ra sao, đến cả một con trâu còn đánh không lại mà còn vọng tưởng khống chế Chúc Long để thống trị thế giới!" Hồn đèn lóe lên, truyền ra tiếng cười của Mã Sơn.

"Hừ, cậu thì biết cái đếch gì! Con trâu này không hề tầm thường, từ thuở khai thiên lập địa nó đã cày xới đất đai khai phá núi non, tạo nên vạn núi ngàn sông ngày hôm nay."

"Xí, ông bốc phét nó vừa thôi, nếu nó mạnh như ông nói thì chẳng phải nó đã có thể uống cạn cả Đại Tây Dương chỉ trong một hớp rồi à?"

"Nhóc con, đừng lảm nhảm nữa, hai ta mau hợp tác dốc toàn lực hạ gục con trâu này trước đã, Chúc Long vẫn chưa có máu thịt, sức mạnh hiện tại của nó còn chưa bằng một phần mười hay hai phần mười sức mạnh vốn có, lỡ bộ xương bị gì sẽ rất khó sửa đấy."

"Phì, đếch gì tôi phải nghe lời ông, đồ Lão Tà khốn kiếp!"

"Hừ, không nghe tôi thì cút biến đi."

'Tôi đéo đi đó, có đi thì cũng là ông đi."

"Tôi đã hòa vào xương tủy nó rồi, đi thế nào được?"

"Tôi là hồn đèn của Chúc Long, không có tôi thì nó chỉ là một đống hóa thạch."

"Bởi vậy hai ta đã không còn có thể tách rời nhau nữa, không ai có thể thể vứt bỏ người còn lại, giờ hợp sức hạ gục con trâu già này trước đã, chuyện khác tính sau!"

Biển bị sấm sét xé toạc vẫn chưa kịp khép lại, vực sâu đen ngòm vẫn đang xoay tròn, những tia sấm mảnh khảnh dày đặc vẫn đang lượn vòng như đàn cá.

Chúc Long va Trau trang đeu khong dam vượt qua lôi trì trước.

Ngay lúc này, một bóng người xuất hiện giữa không trung ngay phía trên vực sâu.

"Dục Thần!" Mã Sơn là người nhận ra trước nhất: "Ha ha, anh biết ngay là thể nào em sẽ đến mà! Lão Tà thối tha, anh em tôi đến rồi, ông chết chắc!"

Thiên Tà cười khẳng khặc cực kỳ quái dị, không biết là kiêng dè Lý Dục Thần hay là vì hận đỏ mắt vì gặp được kẻ thù nữa.

"Hừ, cậu ta đến thì đã sao, cho dù phá nát đi bộ long cốt này đi nữa thì kẻ phải chết cũng là cậu chứ đếch phải tôi. Tôi là thần ngoại vực, chuyện sinh tử của thế giới này không làm gì được tôi cả!"

"Thật sao?" Lý Dục Thần nhìn chẳm chầm vào bộ Cốt Long trắng ớn khổng lồ đang cuộn lại: "Người nước ngoài là không cần tuân thủ pháp luật à? Thời đại đặc quyền của ông nên chấm dứt rồi!"

"Chấm dứt? Tôi thấy là mạng của cậu nên chấm dứt thì đúng hơn! Cậu đứng nhầm chỗ rồi, đứng trước mặt hai đại thần thú thượng cổ, cậu đang tự tìm đường chết đấy!"

"Dục Thần, cẩn thận đó!" Mã Sơn nhắc nhở.

Nhưng đã muộn rồi, bởi vì đại vương Nandin ở bên kia đã bắt đầu tấn công.

Dưong nhu Trau trang đa cực kỳ gian dữ, mui trau phi phi phun ra từng đợt hơi nóng, nước biển trước mặt bốc hơi không ngừng.

Chúc Long cũng ra tay.

Có vẻ là vì đã có long tủy và long hồn nên sau khi thức tỉnh, Chúc Long đã sinh ra bản năng, khi đối mặt với công kích của Trâu trắng, Mã Sơn không tài nào khống chế được nó nữa, công với việc bi Thiên Tà quấy phá, thân rồng khổng lồ đã lao thẳng về phía Trâu trắng.

Mắt thấy không gian giữa rồng và trâu nhanh chóng bị nén lại, mọi thứ trong không gian đều sẽ bị chôn vùi theo, Lý Dục Thần cũng thế.

"Dục Thần!" Mã Sơn gào lớn, lòng đau như dao cắt.

Nhưng ngay lúc đó, không gian bỗng nhiên rung động, khoảng không giữa hai đại thần thú đột ngột mở rộng ra.

Một bánh xe khổng lồ hiện ra giữa hư không, trải phẳng trên mặt biển, vô số không gian luân chuyển trên đó.

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận