Lọc Truyện

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Phật cổ cười nói: "Cậu đừng hòng dùng giáo lý nhà Phật lay động tôi, tôi đã sớm không còn lòng để lay động nữa. Dùng ma hỏa ngoại vực thiêu đốt thế giới quang minh, đó là khởi đầu của thượng cổ thần chiến. Tôi biết hỏa chủng của ma hỏa chưa từng diệt, nhưng không ngờ trên thế giới này vẫn còn người có thể khống chế nó."

"Người khống chế ma hỏa chưa chắc đã là ma, cũng như người cạo đầu chưa chắc đã là Phật."

"Cậu nói không sai, Phật và ma đều có nhân quả riêng, cuối cùng cũng phải niết bàn triệt để thì mới nhìn rõ bản chất thật sự. Cậu nắm giữ Hắc Hỏa, hai người phụ nữ đứng sau cậu, một người mang truyền thừa Thiên Vu, một người đoạt lấy Tịnh Quang, bản tính vu ma đã rất rõ, dù chưa chắc đã là ác, nhưng trong người chung quy vẫn có mầm ác. Tôi đã sớm niết bàn, chỉ còn lại một luồng Phật ý, không thể gột rửa sạch tội nghiệt trên người các người, chi bằng để tôi đưa các người lên Linh Sơn đi."

"Linh Sơn?" Lý Dục Thần siết nhẹ bàn tay, thu ngọn lửa màu đen vào trong lòng bàn tay, "Vừa rồi ông còn nói dùng ma hỏa ngoại vực thiêu đốt thế giới quang minh là khoi đầu của thượng cổ thần chiến. Bay giờ lại muốn đua tôi lên Linh Sơn, định diễn lại hắc thần thoại sao?"

"Linh Sơn là thế giới hư vô triệt để, cảnh giới quang minh hoàn chỉnh. Dùng vô lượng quang gột rửa ma tính trong huyết mạch của cậu, diệt sạch nghiệp hỏa, khiến lục căn thanh tịnh, được chính đẳng chính giác, từ đó dứt bỏ mọi phiền não chấp trước."

"Chính đẳng chính giác ... dứt bỏ mọi phiền não chấp trước ... ha ha ha ... " Lý Dục Thần khẽ cười.

"Sao lại cười?"

"Ca Diếp niêm hoa mỉm cười, Phật nói 'Chánh pháp nhãn tạng, niết bàn diệu tâm, thật tướng vô tướng, vi diệu pháp môn, bất lập văn tự, giáo ngoại biệt truyền.' Tôi cũng cười một cái, nhưng ông lại muốn đưa tôi lên Linh Sơn. Đã có giáo ngoại biệt truyền, vì sao nhất định phải lên Linh Sơn?"

"Ha ha ha, cậu đã biết chính pháp nhãn tạng, niết bàn diệu tâm, thì phải hiểu cái gọi là giáo ngoại biệt truyền chính là kiến Phật thành tính, trực chỉ nhân tâm. Linh Sơn vốn không có đường, chỉ ở trong lòng cậu. Người phàm muốn lên Linh Sơn thì núi xa đường dài, hiểm nguy trùng trùng. Nay tôi dùng Phật ý của thân này đua cau thang len Linh Son, để cau được chính đang chính giac, cau con bat mãn điều gì?"

"Chính đẳng chính giác, dứt bỏ mọi phiền não chấp trước, đương nhiên là tốt. Lý Dục Thần ngẩng đầu nhìn hư ảnh Phật cổ cao cao tại thượng trên bầu trời, "Giống như ông vậy, ngoài việc để lại một luồng Phật ý, bản thân sớm đã tiêu dao ngoài vũ trụ, không thuộc ngũ hành. Cho dù thế giới này diệt vong, chúng sinh chết hết, cũng chẳng liên quan gì đến ông. Ông đương nhiên đã dứt sạch phiền não chấp niệm, nhưng còn chúng sinh thì sao?"

Phật cổ khẽ gật đầu: "Cậu có suy nghĩ như vậy, đủ thấy Phật tính của cậu rất sâu. Chúng sinh tự có Phật tính, chúng sinh đều có thể thành Phật. Cậu nhìn sự hưng thịnh của hương hỏa chùa chiền nơi thế gian, chính là nơi đệ tử Phật dẫn dắ chúng sinh quay về Linh Sơn."

"Nếu có ác ma giả dạng các ông, mặc quần áo của các ông, tụng kinh văn của các ông, thì phân biệt thế nào?"

"A di đà Phật!" Phật cổ niệm Phật, Phật ý tỏa ra, nhập vào dãy núi Ngũ Đài, trong một trăm hai mươi tám ngôi chùa.

Phật quang chiếu khắp núi, gió nhẹ thổi qua, hơi ấm lan tràn.

Tăng lữ các chùa thấy Phật quang đều bước ra, người thì trang nghiêm nhìn lên, nguoi thì cui đau lễ bai, nguoi thì thanh kinh tung kinh, nguoi thì lon tieng niem Phật ...

Một lát sau, Phật cổ thu hồi Phật quang, thở dài nói: "Không thể phân biệt."

Lý Dục Thần cười: "Ngay cả ông cũng không phân biệt được, vậy dạy chúng sinh phân biệt thế nào?"

Phật nói: "Theo ý cậu thì nên làm thế nào?"

Lý nói: "Đập vỡ Linh Sơn."

"Đập vỡ Linh Sơn?" Phật dường như không hiểu.

"Phật tạo ra thế giới Linh Sơn để tiếp nhận chúng sinh. Khi chúng sinh chưa thành Phật, Linh Sơn trở thành chấp niệm chung của chúng sinh và Phật. Đã có chấp niệm thì không phải niết bàn triệt để, không thể niết bàn triệt để thì Phật cũng không còn là Phật. Đã là chấp niệm của tất cả mọi người, chi bằng đập vỡ nó."

Phật trầm tư không nói.

Một lát sau nói: "Linh Sơn không còn, vậy chúng sinh thì sao?"

Lý nói: "Chúng sinh tự có Phật tính."

Phật lại trầm tư.

Một lát sau lại nói: "Linh Sơn là thế giới hư vô triệt để, cảnh giới quang minh hoàn chỉnh, làm sao đập vỡ?"

Lý nói: "Linh Sơn chỉ ở trong lòng tôi."

Phật lại trầm tư.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận