Viên đa khảm trên ngọc như ý Tử Vân đột ngột ban ra một luồng thần quang ngũ sắc, lao thẳng tới mặt phật.
"ơ ... "
Phật cổ phát ra một tiếng kinh ngạc khe khẽ, một con mặt phật hiện ra trên đỉnh đầu ông ta, tỏa ra phật quang vây lấy thần quang ngũ sắc.
"Vậy mà lại có ánh sáng của đá vá trời còn sót lại, sức mạnh của thủy tổ người tộc Vu!"
Ngũ Ngọc Kỳ cũng bay theo, thiên nữ thần quang nhập vào, một luồng ánh sáng bảy màu bắn ra, chồng lên trên thần quang ngũ sắc.
Tuy nhiên, sức mạnh của hai người cộng lại vẫn không tài nào thắng được ánh sáng của mắt phật của Phật cổ.
Hai luồng ánh sáng va chạm giữa không trung, không tiến cũng chẳng lùi.
Lúc này, Phật cổ từ từ giơ bàn tay rảnh rỗi còn lại lên, nhẹ nhàng đẩy về phía trước, hóa thanh mot ban tay khong lồ an về phía hai co gai như nui Thái Sơn.
Kẻ địch trước mắt đã hoàn toàn vượt ra ngoài sức tưởng tượng của Lâm Mộng Đình, giờ đây cô đã dốc hết sức lực, không còn gì để chống đỡ nổi một chưởng này nữa.
Cách duy nhất là rút lui, hơn nữa còn phải mang theo Ngũ Ngọc Kỳ đi cùng, nếu vậy thì cô buộc phải vứt bỏ pháp bảo, để lại Thiên Vu Tử Vân và hồn Chu Tước để cản đường, nếu không hai người họ sẽ không còn đường thoát thân.
Ngay trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, bầu trời chợt tối sầm lại, một bức tường hiện ra giữa hư không, chắn ngang giữa bọn họ và Phật cổ rồi chặn đứng trận chiến.
Lâm Mộng Đình tranh thủ cất pháp bảo đi rồi kéo Ngũ Ngọc Kỳ đáp xuống đỉnh của một ngọn nui xa xa, bình tĩnh nhìn kỹ lại, đó không phải là bức tường mà rõ rang là mười sau người khổng lồ đang vai kề vai, noi thành một thể rồi chắn ngang Ngũ Đài.
Tiếng ầm ầm vang lên đinh tai nhức óc.
Bàn tay phật đè lên trên bức tường.
Bức tường am ầm vỡ tan thành rất nhiều bóng người, thoat ẩn thoat hiện rồi cuối cùng lại hiện ra hai bóng người, má nhỏ vai trần, đứng lơ lửng giữa không trung.
"Hề hề, lão hòa thượng Nhiên Đăng, còn nhận ra chúng tôi không?"
"Ơ, chẳng lẽ là Nhị Bát Thần Nhân ?"
"Ha ha ha, lão hòa thượng vẫn nhận ra, được lắm được lắm!"
"Các người vốn là thánh nhân của Dạ Du Thần, tuần du giữa thiên địa, sau trận chiến Thần Ma ngoại vực, nghe nói các người đã chết rồi, sao lại ở đây được?"
"Ha ha, chúng tôi chưa chết, chỉ là thành ma rồi tu thêm vạn năm rồi."
"Ra là vậy, hèn gì thần lực không còn như trước nữa."
"Thế thì đã sao, một chuong nay của ong cung tầm thường thôi!"
"Tôi chỉ là một luồng phật ý, không phải chân thân, nếu không thì sao mấy người chịu nổi một chưởng này chứ?"
"Vậy chân thân của ông đâu? Chẳng lẽ cũng chết rồi?"
"Tôi thành phật trước Linh Sơn, hái quả ngọt niết bàn, thoát khỏi sự ràng buộc của thân xác này."
"Hì hì, nói tới nói lui thì cũng là chết rồi."
"Hôm nay hai người tới đây làm gì?"
"Bọn tôi á?" Dã Trọng và Du Quang nhìn vào mắt nhau: "Chúng tôi phụng mệnh tới đây cản ông."
"Phụng mệnh? Phụng mệnh ai?"
"Đó !! " Hai người cúi đầu chỉ xuống phía dưới: "Cậu ấy!"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!