Lọc Truyện

Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim



Buổi chiều, Chu Mỹ Lệ đã gửi túi đựng và hộp cơm đến cho Mỹ thực trong trí nhớ, vật thật so hình ảnh còn đẹp hơn, đặc biệt túi đựng.

Phùng Thịnh cảm thán: "Đẹp thật đấy, nếu tôi mà có cái túi đựng này cũng không nỡ vứt đi, cũng hông nỡ làm túi đựng rác luôn."
Ngay sau đó, túi đựng và hộp cơm hộp mới được đưa vào sử dụng.

Tương thịt bằm nấm hương làm tiếng thơm của Mỹ thực trong trí nhớ càng lan vang dội, trong những người đang ngồi trong quán có Tôn Diệc là một sinh viên đang nghỉ hè nên nhận việc làm thêm, gần đây cậu ta mới nhận được một công việc mới việc nhẹ lương cao, đó là chỉ cần đứng xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ mua được cơm trộn tương thịt bằm nấm hương là được.

Nhìn đoàn người bên ngoài Mỹ thực trong trí nhớ, Tôn Diệc thật sự là không ngờ đến, một họp cơm trộn tương có gì ngon mà người ta xếp hàng đông thế, tự đặt mua trên mạng về ăn là được mà.

Hay quán này là quán mới nổi trên mạng nên mọi người đi đú trend?
Tôn Diệc nhận điện thoại của Trần Triển, Trần Triển dò hỏi: "Có thể mau được cơm trộn tương thịt bằm nấm hương không?"
Tôn Diệc nhìn hàng người pháiá trước: "Không thành vấn đề."
Trần Triển cảm thấy anh ta thật thông minh khi nghĩ ra cách thê người đến xếp hàng mua hộ, anh ta và Lý Niệm đã ngồi đợi bữa trưa này một lúc rồi đấy, Lý Niệm còn xem đi xem lại cái video của Trương Dụ mấy lần rồi cơ.

Lý Niệm: "Anh xem cái này này, bọn họ bảo cái tương này giống y hệt tương Lục Trạch ăn ở《 Giấc mộng thành đoàn 》."
Trần Triển: "Lục Trạch, Lục Trạch, có phải em trai Lục Trĩ không, để anh xem xem."
Lý Niệm có chút xấu hổ, cô ta chưa bao giờ quan tâm đến bất cứ chuyện nào của Lục Trĩ cho nên căn bản không biết em trai Lục Trĩ là Lục Trạch, thậm chí hình như cô ta mới gặp người nhà họ Lục mỗi một lần, đó là hôm tổ chức đám cưới, từ đó về sau, người nhà họ Lục và họ Trần rất ít khi gặp nhau, chứ nói gì đến làm phiền.


Cùng lúc đó, cuối cùng cũng sắp đến lượt Tôn Diệc.

Cậu ta bị hấp dẫn bởi túi đựng và hộp cơm của quán, cả hai đều theo hướng cổ phong, màu sắc phối với nhau cũng đẹp càng làm củng cố suy nghĩ của Tôn Diệc rằng đây là cửa hàng của một người nổi tiếng trên mạng, món cơm trộn tương này chắc là của người nổi tiếng đó bán.

Tới lượt Tôn Diệc, Tôn Diệc nói: "Cho tôi hai phần."
Lý Bành nhanh gọn xới cơm vào trong hộp, hạt cơm thon dài trắng bóc nóng hổi, sau đó Lý Bành lại rưới một lớp tương lên, nước tương nhanh chóng dung hợp thấm vào cơm, yết hầu Tôn Diệc chuyển động vài cái.

Tôn Diệc: "Cho thêm một phần đi."
Lý Bành: "Xin lỗi nhé, mỗi người chỉ có thể mua hai phần thôi."
Tôn Diệc khá thích ăn cay, tương này bên trong còn có ớt cay đỏ rực làm cậu ta bỗng thấy thèm, cậu ta nhìn Lý Bành đóng gói xong cho vào túi đựng thì nhận lấy đi về.

Bởi vì Tôn Diệc còn đang nhớ lại mùi hương mê người của tương mà té ngã, hộp cơm lăn lóc đổ ra đất.

Tôn Diệc: "........"
Những người xếp hàng xung quanh đỡ Tôn Diệc dậy rồi quay về hàng, trên mặt đều biểu hiện vẻ mặt tiếc hùi hụi nhìn cơm trộn tương vương đầy trên mặt đất, lúc này Tôn Diệc lại phải xếp hàng lại nhưng không mua được nữa.

Tôn Diệc trả lại gấp 3 tiền cho Trần Triển.

【 Trần Triển:??? 】
【 Tôn Diệc: Xin lỗi, cơm trộn tương rải cho đất ăn rồi.


【 Trần Triển:?????? 】
【 Tôn Diệc: Hình ảnh cơm trộn tương.


【 Tôn Diệc: Tôi xếp hàng lần nữa nhưng không mua được, thật sự xin lỗi.


Lý Niệm thấy Trần Triển nhìn di động chằm chằm, tưởng đã mau được cơm trộn tương thịt bằm nấm hương, cô ta đi lại ngồi xuống: "Có phải mua được rồi không, chúng ta........!Đây là cái gì, đổ à?"
Trần Triển trực tiếp gọi điện thoại: "Sao lại bị đổ?"
Tôn Diệc đỏ mặt: "Tại thơm quá, tôi mua xong thấy thơm quá nên thất thần tưởng tượng xem nó ngon đến thế nào, không ngờ bất cẩn bị ngã nên cơm bị đổ hết rồi."
Trần Triển và Lý Niệm: "........"
Hiện tại bọn họ rất hối hận, cực kì hối hận, lúc trước bọn họ hẳn là nên để Trần Tân nếm thử đồ ăn Lục Trĩ làm rồi mới nghĩ xem có ly hôn hay không, nếu Trần Tân có bản lĩnh làm Lục Trĩ thích anh ta như trước thì giờ bọn họ đã không phải xếp hàng mua đồ như người ta rồi.

Tôn Diệc tuy rằng biết xếp hàng có lẽ sẽ không mua được nữa, nhưng là bởi vì mùi quá thơm nên cậu ta thật sự rất muốn ăn, cho nên lại do dự lại đứng xếp hàng thử một lần đi, mua không được thì lần sau lại đến, mua được được thì để chính mình ăn.


Mãi cho đến sắc trời tối sầm, Tôn Diệc mới biết được mình đã mua được phần cơm trộn tương cuối cùng của hôm nay!
Mỹ thực trong trí nhớ kết thúc một ngày buôn bán.

Phùng Thịnh và Lý Bành đang lau bàn và sàn nhà, Lục Trĩ ở quầy thu ngân gảy bàn tính, hôm nay doanh thu lại đột phá kỉ lục mới, mọi người làm việc xong thì tan làm, Lục Trĩ gọi Lý Bành lại.

Lý Bành sắp thi đại học, tương lai tiền đồ có lẽ sẽ càng tốt hơn, Lục Trĩ sẽ không kéo chân cậu, còn tiền thưởng, Lục Trĩ cũng định cho cậu nhiều hơn, về phần quán bận rộn thì cô đành thuê người làm bán thời gian trước, sau đó sẽ tìm người làm chính thức sau.

Lục Trĩ: "Sắp đến kì thi rồi."
Năm ngoái Lý Bành thi trượt, lần này cậu đã chuẩn bị cho cuộc thi từ rất sớm, trước kai cậu cũng từng đinh xin nghỉ làm với Lục Trĩ nhưng ngay sau đó quán bận quá, hơn nữa cậu cũng không muốn nghỉ việc, muốn tiếp tục làm tiếp, muốn mỗi ngày đều được ăn đồ Lục Trĩ làm nên cứ rề rà mãi không nói.

Một lát sau, Lục Trĩ tính toán tiền lương cho Lý Bành, lại cho thêm một ít tiền thưởng, cô bỏ tiền vào trong phong bì đưa cho Lý Bành, kết quả Lý Bành lại do dự không nhận.

Lý Bành: "Bà chủ nhỏ."
Lục Trĩ: "Sau này muốn ăn thì cứ đến đây, tương lai quan trọng, cầm đi."
Lý Bành: "Em cũng chưa chắc có thể thi đậu, hơn nữa, còn một thười gian nữa mới đến ngày thi mà, chị cứ để em làm cho đến khi chị tìm được người mới đi, tiền này cứ để đến hôm nào em nghỉ hãy đưa."
Lục Trĩ cười đưa phong bì cho cậu: "Nghỉ ở nhà ôn tập cho tốt."
Lục Trĩ về dưới tiểu khu thì gặp Chu Thành An, Chu Thành An nhìn thấy Lục Trĩ xách đồ về thì quen chân đi qua xách hộ, sau đó đi cùng Lục Trĩ lên nhà.

Chu Thành An: "Trông cô có vẻ đang buồn à."
Có lẽ bởi vì nguyên nhân xuyên qua, cộng thêm cả việc người Lục Trĩ tiếp cúc nhiều nhất sau khi xuyên qua là Lý Bành, cho nên Lý Bành xin nghỉ làm tâm trạng Lục Trĩ có hơi chút phiền muộn.

Lục Trĩ: "Cậu phục vụ trong quán sắp thi đại học, tôi không muốn làm trễ nãi tương lai của cậu bé nên cho cậu bé nghỉ việc ở nhà ôn thi rồi."
Chu Thành An: "Mỗi người có mỗi tương lai khác nhau, huống chi sau này mọi người sẽ còn gặp được nhau mà, vả lại chắc cậu ta cũng ăn quen miệng đồ của quán rồi." Anh dừng một chút, nói: "Chưa tìm được người thế vào à?"
Lục Trĩ: "Chưa, lát tôi hỏi chị Chu Mỹ Lệ xem sao."
Chu Thành An: "Lý Lượng đợt này hay ăn dầm nằm dề quán cô đúng không, nó rảnh lắm đấy, nếu cô không ngại thì để tôi bảo nó đến quán cô làm thêm, chờ sau khi cô tìm được người thế vào rồi thì cho nó nghỉ, dù sao tìm người làm cũng phải tìm được một người thích hợp mới được."
Làm quán ăn khác xa so với đi làm công ty, làm nhân viên ở Mỹ thực trong trí nhớ là lúc nào cũng thân thiết tiếp xúc với nhau, cho nên năng lực làm việc là một chuyện, thêm vào đó còn phải hòa đồng và tốt tính nữa mới được.

Lục Trĩ: "Anh ấy á, được không?"
Chu Thành An: "Có gì mà không được."
Buổi tối, Lý Bành ngủ không yên, cậu rất thích làm việc ở Mỹ thực trong trí nhớ cho nên cực kì không muốn nghỉ, cậu đọc tài liệu ôn thi mãi mà chằng có gì vào đầu.

Cậ khác Phùng Thịnh, Phùng Thịnh sau này sẽ làm đầu bếp cho nên ở Mỹ thực trong trí nhớ là điều hiển nhiên, nhưng cậu thì khác, cậu không làm đầu bếp, cho nên cũng chỉ có thể làm bưng bê phục vụ ở quán.

Huống chi, cậu cũng có ước mơ riêng, ngẫm nghĩ một lúc lâu, Lý Bành mới bắt đầu tiếp tục ôn tập.

Sáng sớm hôm sau, Lục Trĩ vừa mới tới cửa Mỹ thực trong trí nhớ đã thấy Lý Lượng tràn đầy năng lượng, Lý Lượng rất cần mẫn, vừa vào trong quán đã bắt đầu giúp Lục Trĩ lau bàn, Lục Trĩ nhướng mày nhìn động tác của anh chàng, thật sự cái anh công tử này cực kì không thích hợp làm mấy chuyện này, có khi ở nhà còn chưa bao giờ làm.


Lục Trĩ: "Việc này anh không cần làm đâu, tương thịt bằm nấm hương chắc sẽ bán lâu dài cho nên anh phụ trách tiếp thị buôn bán là được, mấy chuyện bưng bê lau chùi anh cứ để Phùng Thịnh làm."
Lý Lượng: "Bảo đảm hoàn thành công tác!"
Tôn Duy vừa mới tỉnh ngủ đã được báo rằng nhiệt độ chương trình của bọn họ lại lần nữa đột phá, nhưng nhiệt độ cao chỉ ở lúc bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

Nhân viên công tác: "Trong khoảng thời gian này, comment hầu như đều là yêu cầu quay giờ ăn, trừ commont trực tiếp thì trang weibo official wcủa chúng ta ở dưới cũng cả đống bình luận kêu phong cách chương trình tuyển chọn nhóm nhạc của chúng ta khác các chương trình khác."
【 Giấc mộng thành đoàn: Bắt đầu phát sóng 】
【 Mau nói cho tôi tương trộn cơm của Lục Trạch rốt cuộc là ai làm! 】
【 Mau chuyển lời với Trạch buổi tối không được ăn bánh sơn tra bánh, làm tôi thèm muốn ăn mà không mua được.


【 Tôi biết tương trộn cơm này tự làm, nhưng có thể nói công thức được không.


【 Mau nói cho Lục Trạch bảo cậu ta đưa công thức làm tương ra đây, tôi sẽ giúp cậu ta debut Center! 】
【+10086】
【 Thèm phát khóc, tôi chỉ là muốn xem một chương trình tuyển chọn nhóm nhạc thôi mà, tại sao bây giờ lại thành xem Lục Trạch ăn cơm, vì ăn mà tôi phải ngủ muộn dậy sớm.


Tôn Duy: "Mau giải đáp đi."
Lục Trạch muốn giúp Lục Trĩ marketing, tổ tiết mục cũng có thể dựa vào đó kiếm nhiệt độ, chỉ có tin buồn là sau này người đến xếp hàng ở Mỹ thực trong trí nhớ sẽ càng nhiều hơn.

Chẳng mấy chốc, weibo official 《 Giấc mộng thành đoàn 》 đăng bài mới.

【Giấc mộng thành đoàn V: tương trộn cơm là chị Lục Trạch - Lục Trĩ làm, nếu mọi người muốn ăn có thể đến Mỹ thực trong trí nhớ xếp hàng, nhưng chưa chắc đến đã mua được đâu, còn hột vịt muối và bánh sơn tra Lục Trạch ăn thì Mỹ thực trong trí nhớ không bán, là Lục Trĩ làm riêng cho Lục Trạch.


Sai khi status này đăng lên, Mỹ thực trong trí nhớ của Lục Trĩ lại lên hot search.

**** 15/10/2021 – NTP_1512 ****.


Nhấn Mở Bình Luận