Lọc Truyện

Ngọt Ngào Trong Hôn Nhân - Hoàng Yến Chi

“Chị, em đây.” Trong điện thoại truyền đến giọng của Cẩn Mai, Hoàng Yến Chi khẽ run lên, nhìn về phía điện thoại.

Cô không ngờ lại là Cẩn Mai.

“Cẩn Mai.” Giọng điệu Hoàng Yến Chi bất giác nhỏ nhẹ hơn, cứ như sợ dọa cô ấy.

Môi Cẩn Mai hơi tái, bàn tay cầm điện thoại khẽ run run.

Ánh mắt của cô rất mờ mịt, cứ như không biết nên nói gì.

Đợi một lúc lâu mà Cẩn Mai không đáp lại, ánh mắt Hoàng Yến Chi hơi thất vọng, giọng nói càng dịu nhẹ hơn: “Cẩn Mai, gần đây em có khỏe không?”

“Vâng, em rất khỏe.” Cẩn Mai khẽ đáp.

“Vậy thì tốt rồi. Em phải tự chăm sóc bản thân mình, dạo này nhiệt độ ở Sydney đang xuống thấp, em chú ý giữ ấm, đừng để bị cảm.” Hoàng Yến Chi căn dặn

Cô là người không thích nói những điều này, cô cảm thấy như vậy rất giống một bà già hay lải nhải, nhưng đứng trước Cẩn Mai, cô luôn phá vỡ nguyên tắc của mình

Cẩn Mai nhìn về phía trước, nhưng ánh mắt không có tiêu cự, bên tai là những lời căn dặn của Hoàng Yến Chi.

Vành mắt cô đỏ hoe, chớp chớp mấy cái: “Chị, em đều ổn cả, chị đừng lo lắng.”

Hoàng Yến Chi nghe vậy, bèn nở nụ cười: “Nếu em ổn thì chị yên tâm rồi. Thật ra có Aldan ở bên cạnh em, khiến chị rất yên tâm.”

Hoàng Yến Chi biết tình trạng hiện giờ của Cẩn Mai nên không nhiều lời, chỉ trò chuyện thêm vài câu rồi cúp máy.

Cẩn Mai xoay người, thì nhìn thấy có người đứng ở sau lưng cô.

Cô sửng sốt, Aldan đi tới, dịu dàng cười hỏi: “Gọi điện thoại cho Hoàng Yến Chi à?”

Cẩn Mai gật đầu: “Aldan, ngày mai em muốn về thủ đô một chuyến.”

Aldan hơi khựng lại: “Hoàng Yến Chi gặp chuyện gì sao?” Bằng không thì tại sao đột nhiên lại đến thủ đô.

“Em chỉ muốn trở về xem một chút, có được không?” Cẩn Mai không nói mình muốn gặp Hoàng Yến Chi, thật sự rất muốn rất muốn.

“Được, ngày mai anh sẽ đi với em. Bây giờ anh sẽ đi đặt vé ngay, em có thể ở đây một mình chứ?” Rất lâu về trước, Cẩn Mai rất sợ phải xa anh, cho nên anh muốn đi đâu đều sẽ nói trước với cô.

Cẩn Mai gật đầu: “Có thể, anh đi đi.”

Aldan lẳng lặng nhìn cô một cái, thấy ánh mắt cô bình tĩnh mới yên tâm, xoay người đi đến phòng sách.

Sân bay quốc tế thủ đô nước T, Cẩn Mai nhìn thành phố quen thuộc trước mặt, mà ánh mắt lại hoàn toàn bỡ ngỡ. Cô rời đi chưa lâu, nhưng cứ như đã rời xa quê hương nửa đời người.

Aldan đang đứng bên cạnh cô, đẩy xe hành lý của hai người.

Anh bắt một chiếc xe, lần này hai người họ trở về mà không báo với ai cả.

Cẩn Mai rất muốn gặp Hoàng Yến Chi ngay, nhưng không lập tức đi tìm cô, mà theo Aldan đến khách sạn trước.

Trong khách sạn, Cẩn Mai đứng ngồi không yên: “Aldan, anh nói thử nếu bây giờ em tìm chị, thì chị có bằng lòng gặp em không?”

“Đương nhiên bằng lòng rồi.” Aldan cười đáp

Tình cảm của Hoàng Yến Chi dành cho Cẩn Mai là không thể nghi ngờ gì, nói Hoàng Yến Chi yêu thương Cẩn Mai như em gái ruột của mình cũng không quá.

Cẩn Mai hơi rủ mắt: “Aldan, nếu em là chị ấy, em nhất định sẽ rất chán ghét mình.” Cô biết hành vi của mình sẽ khiến Hoàng Yến Chi đau lòng

Cô không thể vượt qua tổn thương, đắm chìm trong vết thương lòng, không thoát ra được.

Lại đổ tất cả tội lỗi lên đầu của mọi người xung quanh, lên ba và anh trai mình, lên Aldan và cả Hoàng Yến Chi.

Người ích kỷ như cô đáng sống trong bất hạnh cả đời.

Aldan mím môi: “Cẩn Mai, đây không phải lỗi của em.”

Cẩn Mai cười khổ, cúi đầu không nói lời nào.

Một lúc sau, cô mới ngẩng lên nhìn Aldan: “Em muốn đi gặp chị, anh gọi điện thoại cho chị giúp em được không?”

Aldan gật đầu, sau đó gọi điện thoại cho Hoàng Yến Chi.

Hoàng Yến Chi nghe nói Cẩn Mai đã đến thủ đô thì hết sức kinh ngạc, lập tức đáp: “Được, bây giờ tôi sẽ đến đó ngay.” Bọn họ hẹn nhau ở Đại học B, Hoàng Yến Chi đến trước, đứng ngoài cổng chờ.

Còn Aldan sau khi đưa Cẩn Mai đến thì tìm một quán cà phê đối diện trường học ngồi chờ.

Anh lo Cẩn Mai sẽ không khống chế được cảm xúc, cho nên không dám rời đi.

Trạng thái của Cẩn Mai tốt hơn lần gặp trước rất nhiều, tuy Hoàng Yến Chi vẫn có thể cảm nhận được lúc này Cẩn Mai rất khẩn trương, nhất là khi thấy có người qua lại, cả người sẽ bất giác căng thẳng.

Hoàng Yến Chi đi ở phía ngoài Cẩn Mai, khéo léo tách cô ấy với đám đông.

Đi trong sân trường Đại học B, Hoàng Yến Chi hơi nghiêng đầu, nhìn cô gái bên cạnh.

Cẩn Mai vẫn cúi thấp đầu, đi cạnh cô, hai người không nói lời nào.

Hoàng Yến Chi dẫn Cẩn Mai đi thẳng đến một bãi cỏ trong khuôn viên trường, ở đây vắng người, rất yên tĩnh.

Quả nhiên, sau khi Cẩn Mai đến đây thì cả người dân thả lỏng, còn vô thức khe khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Chị, xin lỗi.” Cẩn Mai nói nhỏ, chỉ đủ để Hoàng Yến Chi nghe thấy.

Hoàng Yến Chi hơi ngẩn người: “Tại sao lại xin lỗi chị?” Ngay cả bản thân cô cũng không nhớ được Cẩn Mai đã nói câu xin lỗi với mình bao nhiêu lần rồi.

“Chị, trước đây em quá ích kỷ, vì không thể chấp nhận quá khứ mà đã đỗ hết mọi lỗi lầm lên chị. Là em không đúng, em xin lỗi chị.” Giọng Cẩn Mai khàn khàn.

Những lời này, cô ấy đã giấu trong lòng rất lâu rồi, nhưng không có can đảm nói ra.

Hoàng Yến Chi sững sờ, bình thản nhìn cô: “Cẩn Mai, chị chưa bao giờ để bụng chuyện đó cả, chỉ cần em sống tốt là được.” Hoàng Yến Chi không oán trách, ngược lại càng khiến Cẩn Mai áy náy hơn.

Nỗi hổ thẹn trong lòng dâng lên như thủy triều, nhấn chìm cô. Cô nghĩ, không biết kiếp trước mình đã làm được chuyện gì tốt mà kiếp này lại có thể gặp được Hoàng Yến Chi n

“Chị, thật ra chị nên trách em mới phải.” Hoàng Yến Chi trách cô, ngược lại sẽ khiến cô thanh thản hơn.

Hoàng Yến Chi giơ tay lên, muốn vuốt tóc Cẩn Mai, nhưng đến giữa chừng thì chợt nhớ tới bệnh tình của cô, nên bàn tay cứ thế dừng ở không trung, lại thấy cô không có phản ứng gì, cuối cùng mới từ từ đặt tay lên bả vai cô, nhè nhẹ vô: “Cẩn Mai, đừng ôm hết mọi lỗi lầm vào người mình, em không biết bây giờ nhìn thấy em dần có chuyển biến tốt đẹp, trong lòng chị vui mừng thế nào đâu.”

Cẩn Mai ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mặt của Hoàng Yến Chi vẫn ấm áp như trong trí nhớ. Cô bỗng nhiên rơi nước mắt, cầm lấy tay Hoàng Yến Chi không buông.

Rốt cuộc, cô đã bỏ lỡ điều gì. Cẩn Mai khóc đến không thể kiềm chế được.

Hoàng Yến Chi đưa tay, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, như dỗ một đứa bé thích khóc nhè.

Một lúc lâu sau, Cẩn Mai mới dần bình tĩnh lại, tựa đầu lên vai Hoàng Yến Chi, nắm chặt tay cô: “Chị, em sẽ thật cố gắng phối hợp điều trị với Aldan, em nhất định sẽ làm được trong thời gian ngắn nhất. Đến khi em khỏe hẳn, em sẽ lại về tìm chị.”

Hoàng Yến Chi mỉm cười: “Được.”

Sau khi Cẩn Mai gặp mặt Hoàng Yến Chi thì ngày hôm sau liền trở về Sydney.

Thật sự như lời cô nói, sau khi trở về, cô bắt đầu hết sức phối hợp điều trị với Aldan.

Tuy trước đó cô cũng phối hợp, nhưng luôn có chút dè dặt, dẫn đến việc điều trị dù có hiệu quả, nhưng rất chậm, nhưng bây giờ thì khác.

Cẩn Mai đã sẵn lòng cởi mở hoàn toàn với anh. Điều này rất có ích cho tình trạng của cô.

Trong một thời gian ngắn, bệnh tình của Cẩn Mai đã có tiến triển vượt bậc, ít nhất bây giờ, cô đã dám một mình ra phố mua thức ăn.

Khi Cẩn Mai ra ngoài, Aldan sẽ theo sau cô từ xa xa, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chạy đến nếu Cẩn Mai không khống chế được cảm xúc.

Anh nhìn thấy Cẩn Mai đi vào siêu thị, cũng như những người khác, chọn thực phẩm cần cho hôm nay.

Có hôm bỗng có một đứa bé và phải Cẩn Mai, lúc đó suýt chút nữa Aldan đã xông đến ôm lấy cô.

Nhưng Cẩn Mai chỉ đỡ đứa bé dưới đất dậy, còn tươi cười, thậm chí còn xoa đầu bé, Aldan nhìn thấy mà tâm trạng vô cùng kích động.

Anh dõi theo Cẩn Mai cho đến khi cô thanh toán tiền và đón được xe, sau đó mới lái xe rời đi, theo đường cũ, về nhà trước cô một bước.

Cẩn Mai từ siêu thị về, thì thấy Aldan đứng ở cửa, vừa nhìn đã biết đang chờ cô.

Cô hơi ngẩn ra, sau đó mỉm cười với anh, còn giơ cái túi trong tay lên.

Aldan đi tới: “Giỏi lắm.”

Cẩn Mai cười: “Có phải rất lo cho em không?”

Aldan gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Anh tin em có thể làm được. Cẩn Mai, trong lòng anh, em vẫn luôn rất tuyệt.”

Cơm là do Aldan làm, Cẩn Mai chỉ làm trợ thủ, vẫn là món Tây.

Aldan nấu món Tây rất ngon, phần lớn thường ngày đều do anh nấu nướng.

Cẩn Mai rất thích cuộc sống như hiện giờ, bình thản, ngày tháng trôi qua yên bình.

Thỉnh thoảng, Hoàng Yến Chi sẽ gọi điện thoại cho Cẩn Mai, tâm sự về cuộc sống gần đây.

Người được nhắc đến nhiều nhất là An An, vì Cẩn Mai rất thích cậu bé.

Bệnh tình của Cẩn Mai ngày càng chuyển biến tốt, người mừng nhất chính là Cẩn Giai Thuỵ.

Tuy cô vẫn chưa từng gọi điện thoại và không muốn gặp ông, nhưng chỉ cần biết cô có thể trở lại cuộc sống bình thường, thì ông đã yên tâm.

Tình trạng của Cẩn Mai hoàn toàn tốt hơn vào mùa xuân năm thứ hai sau khi điều trị.

Khi Aldan nhận được kết quả kiểm tra, dù đã chuẩn bị tâm lý, anh vẫn kích động đến mức nói năng lộn xộn.

Cẩn Mai khẩn trương nhìn người đàn ông trước mắt, khẽ siết tay anh.

Aldan bỗng nhiên ôm lấy cô: “Cẩn Mai, thật tốt quá, cuối cùng em cũng khỏe lại rồi.”

Nước mắt của Cẩn Mai gần như lập tức tuôn rơi. Cô có thể cảm nhận được sự khẩn trương và xúc động của Aldan.

Với bệnh tình của cô, người nỗ lực nhiều nhất chính là Aldan.

Nhiều năm qua, anh vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cô không rời nửa bước, không than không oán lời nào.

“Cẩn Mai, sau khi về, chúng ta kết hôn nhé.” Aldan bỗng nói.

“Aldan, em..” Cẩn Mai ngẩn ra, như không kịp đón nhận.

Cô rất vui vì bệnh của mình đã khỏi, nhưng kết hôn với Aldan.

“Cẩn Mai, em có biết anh chờ ngày này bao lâu rồi không? Đến trong mơ anh cũng nghĩ đến ngày này.” Mấy chữ cuối cùng của Aldan run run, Cẩn Mai có thể cảm nhận rất rõ ràng sự kích động của anh.

“Aldan, quá khứ của em..” Quá khứ của cô thật sự khó mà chấp nhận được, cô không xứng với một người tốt đẹp như anh.

“Ngốc quá, nếu anh để ý đến quá khứ của em, thì đã không ở bên cạnh em bao nhiêu năm qua rồi. Cẩn Mai, lấy anh nhé?” Anh trìu mến nhìn Cẩn Mai.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Cẩn Mai gật đầu, đến khi cô phản ứng kịp thì đã bị Aldan ôm lên xoay vài vòng.

Cẩn Mai giật mình kêu lên rồi lập tức nở nụ cười.

Hôn lễ của Cẩn Mai và Aldan được tổ chức rất riêng tư, người đến dự chỉ có nhóm người Hoàng Yến Chi và Cẩn Tử Văn.

Cẩn Giai Thuỵ không tới, nhưng có bảo Cẩn Tử Văn mang quà mà ông chuẩn bị đến cho Cẩn Mai.

Là một tấm thẻ ngân hàng, bên trong là toàn bộ tiền tiết kiệm của ông.

Kết hôn đến năm thứ ba, Cẩn Mai sinh cho Aldan một đứa con gái đầu lòng, cuộc sống của cô không được tính là suôn sẻ nhưng cuối cùng cũng viên mãn.

- THE END-

Các bạn ơi, truyện đã kết thúc rồi. Cảm ơn các bạn trong thời gian qua đã ủng hộ mình..

Truyện có phần hai nữa nha các bạn. Phần hai này mình viết tiếp hệ liệt của những cặp chính và phụ trong Ngọt Ngào Trong Hôn Nhân. Các bạn nào muốn mình ra phần hai thì hãy để lại bình luận giúp mình để mình có thêm động lực ra tiếp phần hai nữa nha.

Cảm Ơn Em Đã Xuất Hiện Trong Đời Anh (Hệ Liệt) gồm có những cặp đôi:

Quân Vĩ Thành (An An) - Diêu Hải Quỳnh (mới)

Doãn Hạo (Hạo Hạo) - Vệ Khiết Nhi (Quả Quả)

Quân Yến Dao (Đường Đường) - Thiệu Cung Tuấn (mới)
Nhấn Mở Bình Luận