Sắc mặt Ngụy Chiêu thoáng cứng đờ. Mắt hắn trầm xuống: "Lời này là ý gì? Chẳng lẽ ngươi không cứu được Mạnh Thanh Nhiên?"
Tống Trường Phong thở dài não nề, liền thuật lại rành rọt tất cả những gì đã xảy ra sau khi ông đến Nguyên Linh Thành.
Nghe đến đoạn Mạnh Thanh Nhiên bị giết, gương mặt Ngụy Chiêu đã bắt đầu vặn vẹo dữ tợn. Tới lúc biết quan hệ giữa hắn và Mạnh Thanh Nhiên đã bị Tề Hạo tung hê khắp nơi, để các đại gia tộc ở Nguyên Linh Thành đều hay biết, sắc mặt hắn càng khó coi đến cùng cực!
Nghe xong mọi chuyện, Ngụy Chiêu cười gan: "Vậy tức là, đến một chiêu chính diện với Tề Hạo ngươi cũng chưa giao, đã vội vã bỏ chạy khỏi Nguyên Linh Thành trở về?"
Mặt già Tống Trường Phong đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Ông hổ thẹn: "Đúng. Vì lão hủ nghi ngờ sau lưng Tề Hạo tất có một cao thủ thần bí cực mạnh đang ẩn mình! Nếu lão hủ ra tay, chẳng những không giết nổi Tề Hạo, e rằng chẳng ai kịp mang những tin tức này về báo cho Thiếu Tông Chủ."
"Hừ ... " Ngụy Chiêu cười lạnh: "Không ngờ ngươi, đường đường tu vi cảnh giới Trúc Cơ lục phẩm, lại mắc mưu nghi binh của Tề Hạo! Hắn Tề Hạo chẳng qua chỉ là một kẻ bị nhà họ Tề ở Nguyên Lang Thành vứt bỏ, sau lưng lấy đâu ra chỗ dựa cực mạnh! Nếu thật có chỗ dựa như thế, hắn sao phải vào nhà họ Mạnh làm một kẻ ở rể!"
Tống Trường Phong vội nói: "Thiếu Tông Chủ, Tê Hạo tuyệt không đơn giản như ngài tưởng. Hắn không những dưới chưởng lực của lão hủ mà không sứt mẻ sợi tóc, còn cưỡi Linh Thú là một con Điêu Lôi Lông Bạc. Tất cả điều đó đều chứng tỏ hắn tuyệt đối không tầm thường!"
Ngụy Chiêu nhếch môi lạnh lùng: "Thế nào, theo ý ngươi thì ta muốn giết hắn còn phải thỉnh Lão Tổ ra tay ư?"
Tống Trường Phong cúi đầu không nói. Nhìn dáng vẻ Tề Hạo như có chỗ dựa nên chẳng hề e ngại, e rằng dẫu Lão Tổ ra tay cũng chưa chắc giết nổi hắn ... Nhưng lời này mà nói ra, chỉ khiến Thiếu Tông Chủ càng thêm giận điên và bất bình ..
"Hừ, ngươi lui đi. Chuyện này không cần ngươi nhúng tay nữa." Ngụy Chiêu hừ lạnh.
Trong mắt hắn, Tống Trường Phong đã giống y hệt An Vân Đào - một phế vật.
Tống Trường Phong hít sâu, chắp tay: "Nếu vậy, lão hủ cáo lui. Nhưng lão hủ còn muốn nhắc Thiếu Tông Chủ một câu: việc cấp bách bây giờ là nghĩ cách thành thân với Lục Hồng Oanh càng sớm càng tốt. Một khi những tin tức bất lợi với Thiếu Tông Chủ lan ra, e hôn sự này sẽ có biến."
Mắt Ngụy Chiêu nheo lại, ánh hung quang lóe lên. Hắn đã mất Mạnh Thanh Nhiên - một "đỉnh lô" hạng tuyệt phẩm dùng để lưỡng tu - thì hôn sự với Lục Hồng Oanh tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất!
"Hừ, Tống trưởng lão về mà dưỡng cho lành cái lá gan bị dọa vỡ của ngươi đi! Chuyện của bản Thiếu Tông Chủ, không đến lượt ngươi bận tâm!" Ngụy Chiêu lạnh giọng.
Trong lòng Tống Trường Phong dâng lên một nỗi bi thương. Chuyến này, ông không chỉ mất mặt nặng nề, hao tổn mấy đệ tử, còn đánh mất sự trọng dụng của Thiếu Tông Chủ ... Về sau, e những ngày của ông ở Linh Vũ Tông sẽ chẳng dễ dàng.
Tống Trường Phong đi rồi, trong mắt Ngụy Chiêu lóe lên một tia độc ác.
"Tề Hạo, mặc kệ sau lưng ngươi có chỗ dựa chó má nào, dám chọc giận bản Thiếu Tông Chủ, ngươi phải chết!"
"Có điều, Tống Trường Phong nói cũng không sai, trước mắt hôn sự với Lục Hồng Oanh mới là quan trọng. Chờ thành thân xong, rồi xử lý Tề Hạo cũng chưa muộn!"
Ánh mắt Ngụy Chiêu lóe lên, quyết định sáng sớm mai sẽ tới Huyền Thương Môn, tranh thủ đẩy ngày thành hôn lên sớm.
Hôm sau.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!