"Đúng, bảo phòng nhân sự ra thông báo."
Tô Nhan gật đầu.
"Sếp Tô, anh ấy mới tới hai ngày đã làm phó tổng, trong công ty liệu có người ... "
Giang Như lưỡng lự.
"Làm theo tôi nói."
Tô Nhan ngẩng đầu, giọng lạnh băng.
"Vâng, sếp Tô."
Giang Như không dám nói thêm, lui ra ngoài.
Khi Lê Mẫn hay tin, cô cũng tròn mắt kinh ngạc.
Cô không dám sơ suất, gọi điện cho Tô Nhan để xác nhận.
"Sắp xếp lại cho anh ấy một phòng làm việc mới."
Tô Nhan lạnh nhạt dặn.
"Vâng."
Lê Mẫn đặt máy xuống, lòng chẳng yên chút nào.
Trước giờ tan ca, thông báo bổ nhiệm của Tiêu Dật đã được gửi đi.
Cả công ty đều biết, cũng sôi sục cả lên.
Một vệ sĩ, hai ngày thành phó tổng, tốc độ nhanh như tên lửa!
"Dựa vào cái gì? Chỉ vì anh ta đẹp trai à?"
"Mọi người nói xem, anh ta với sếp Tô có quan hệ gì không?"
Đủ loại tin vỉa hè cũng lan khắp công ty.
"Anh Tiêu, họ nói anh là trai đẹp bị sếp Tô bao nuôi."
Từ Khải báo cáo.
"Vãi, sao họ biết vậy?"
Tiêu Dật giật nảy.
Từ Khải cạn lời, vốn chẳng tin lời đồn này.
Đó là Nữ hoàng băng giá kia mà, sao có thể bao trai bao.
'Haiz, họ chỉ thấy vẻ điển trai bên ngoài của tôi, chứ không thấy tâm hồn lấp lánh của tôi à?"
Tiêu Dật vừa chơi game vừa nói.
"Tôi đâu sống bằng cái mặt, mà sống bằng tài năng, bằng năng lực."
"Vâng vâng vâng."
Từ Khải đáp cho có. Tài năng, năng lực thì tạm chưa thấy, chứ chơi game thì mượt
phết
'Anh Tiêu, sau này anh phải che chở cho em đấy."
"Chuyện nhỏ. Chỉ cần cậu làm tốt những việc tôi giao, tôi đảm bảo cậu sẽ được thăng chức, tăng lương."
"Rõ, anh Tiêu ... à không, sếp Tiêu!"
Chơi xong một ván game, cũng đến giờ tan ca.
Để đề phòng Tô Nhan lén chuồn, anh lao thắng đến phòng tổng giám đốc.
Hôm nay kiểu gì anh cũng không để cô ấy lỉnh đi nữa.
"Anh tới làm gì?"
"Tới đón cô tan ca, cùng về nhà."
Tô Nhan cạn lời. Đây là sợ cô chạy mất à?
Mà đúng thật, cô cũng có ý định đó.
"Tiêu Dật, chỗ tôi không tiện, anh tìm khách sạn gần công ty ... "
"Thôi, ở khách sạn còn tốn tiền. Tôi đến ở nhà họ Tô nhé."
Tiêu Dật cắt lời.
"Có ông lão Tô ngồi trò chuyện cùng tôi, chẳng phải còn vui hơn ở khách sạn sao?"
"Tôi đâu có sống một mình, anh đến thì ra cái thể thống gì?"
Tô Nhan bất lực nói.
"Vãi, cô còn đang sống chung với đàn ông?"
Tiêu Dật trừng to mắt.
"Anh nói nhăng nói cuội gì thế, là nữ!"
"Nữ à? Tôi chắng ngại đâu."
Tiêu Dật lắc đầu.
"Không phải! Đây là chuyện chúng tôi có ngại hay không, chứ đâu phải anh!"
Tô Nhan dở khóc dở cười.
"Đừng nói là ... cô là les nhé?"
Nghĩ đến gì đó, Tiêu Dật đảo mắt đánh giá Tô Nhan.
"Làm gì có chuyện!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!