"Thôi được rồi, chẳng phải muốn đánh tôi một trận để trả thù cho đàn em của anh sao? Việc gì phải vòng vo lắm lý do?"
Tiêu Dật nói giọng giễu cợt.
"Muốn chơi kiểu nào tôi cũng chiều."
"Anh, thấy chưa? Thẳng này ngông thế đấy!"
Diêm Vương núp trong văn phòng bên cạnh không nhịn nổi nữa, xông ra.
'Thì ra là mày à, Diêm Vương."
Tiêu Dật nhìn cái mặt sưng như đầu heo của hắn, bật cười.
"Đồ khốn, hôm nay ông đây nhất định đập cho rụng hết răng trong mồm mày!"
Diêm Vương lăm lăm dùi cui cao su, định lao tới ra tay.
"Khoan đã, đừng vội."
Tôn Cao Phi ngăn lại, nhìn Tiêu Dật.
"Tiêu Dật, cậu biết nhiều nhỉ? Lê Mẫn nói cho cậu à? Cậu và Lê Mẫn có quan hệ gì?"
"Sao, gan có bấy nhiêu thôi à? Tôi mà có quan hệ với Lê Mẫn thì anh không dám ra tay? Vậy nếu tôi nói tôi có quan hệ với sếp Tô, chẳng phải anh sợ đến mức quỳ xuống gọi tôi là ông nội?"
Tiêu Dật cười.
Nghe thế, dù Tôn Cao Phi vốn cáo già, cũng tức đến nổi gân xanh trên trán.
"Tiêu Dật, cậu tưởng tôi không dám làm gì cậu à? Dù có lỡ đánh cậu bị thương, sếp Tô cũng chẳng nói được gì, còn thấy cậu là đồ bịp."
"Bớt lắm lời đi. Các người muốn lên từng đứa hay lao vào một lượt?"
Tiêu Dật nhướng mày.
"À, văn phòng của anh đúng là ổn đấy-từ giờ là của tôi."
"Hừ, nếu cậu thắng, tôi giao văn phòng cho cậu!"
Tôn Cao Phi cười lạnh, quay người bước ra ngoài.
"Có gan thì theo tôi!"
"Khỏi cần anh nhường. Sắp tới anh phải vào viện nằm, chẳng dùng đến văn phòng nữa đâu.”
Tiêu Dật nói rồi đi theo.
Đám bảo vệ trẻ cũng lục tục đi theo sau.
Bọn họ đều là tay chân thân cận của Tôn Cao Phi; vừa được lệnh là phải đánh Tiêu Dật nhập viện cho bằng được!
Đến phòng tập bên cạnh, Tôn Cao Phi đứng lại: "Nếu cậu thua, tự cuốn gói ra khỏi công ty Thanh Nhan!"
"Được thôi."
Tiêu Dật gật đầu, ngoắc tay.
"Lên hết đi."
"Đập cho nó phế luôn!"
Tôn Cao Phi không dài dòng nữa, hạ lệnh.
Vài bảo vệ trẻ vốn đã nóng ruột, gào lên rồi xông về phía Tiêu Dật.
Dù không có lệnh của Tôn Cao Phi, họ cũng đã thấy ấm ức: đều là thanh niên cả, cớ gì tôi làm bảo vệ, còn cậu làm vệ sĩ? Không chỉ lương cao hơn, lại còn được kè kè bên sếp Tô-mỹ nhân tuyệt sắc kia!
"Đồ khốn, dám đánh vào mặt tao ... "
Diêm Vương cũng không chịu ngồi yên, vung dùi cui cao su bổ thẳng vào đầu Tiêu Dật.
Bốp!
Tiêu Dật đá văng một bảo vệ, không lùi mà tiến, áp sát Diêm Vương.
Chát!
Dùi cui cao su vung hụt, Tiêu Dật tát một cú trời giáng vào bên mặt còn lại của Diêm Vương.
"Mặt mới sưng có một bên, lệch quá-cho đều luôn nhé."
Dứt lời, anh liên tiếp tung vài cú đá.
Bốp! Bốp! Bốp ...
Vài bảo vệ bị hất ngược, la đau inh ỏi.
Thấy cảnh đó, mặt Tôn Cao Phi biến sắc: thẳng này mạnh vậy sao?
"Đến lượt anh rồi đấy, giám đốc Tôn."
"Sợ cậu chắc ?! "
Tôn Cao Phi quát lớn, vào thế.
"Bát Cực Quyền? Cũng là dân tập võ đấy à?"
Tiêu Dật hơi ngạc nhiên.
Vút
Tôn Cao Phi lao lên, động tác nhanh, thế đánh mở, trông cũng khá khí thế.
"Anh Tôn đỉnh quá!"
"Anh Tôn xử hắn đi!"
"Anh ... báo thù cho em ... em ... rụng răng rồi ... "
Đám bảo vệ cùng Diêm Vương thi nhau gào, mong sớm thấy cảnh Tiêu Dật bị đánh cho bầm dập.
"Nhìn thì hù dọa được, chứ thực ra rỗng tuếch ... "
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!