Lọc Truyện

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

Vương Hạ Niên cùng mọi người hoảng hốt, vội lao tới đỡ hắn dậy.

Vương Tam Thông hơi sững sờ: không ngờ Diệp Sở lại ra tay nặng như vậy?

Bất chợt nhớ tới phản ứng khác thường của Vương Tử Đằng lúc đầu, ông như hiểu ra điều gì, nhìn sang Diệp Sở, thăm dò: "Thần y Diệp, hai người ... từng gặp nhau à?"

"Từng chạm mặt một lần." Diệp Sở mỉm cười thản nhiên: "Mới đây thôi, thằng nhóc này bảo với tôi rằng Tông Sư không thể bị sỉ nhục."

Nói đến đây, khóe môi anh nhếch một nụ cười giễu cợt: "Tôi chỉ muốn cho hắn biết, Tông Sư đối với tôi, cũng chỉ là lũ kiến hôi mà thôi."

Giọng điệu bình thản như đang kể một sự thật.

Một đòn không chỉ hạ gục thân xác mà còn đập nát lòng tự tôn.

Phụt!

Vương Tử Đằng lại phun thêm một ngụm máu, vì tức khí công tâm nên ngất lịm tại chỗ.

"Tử Đằng, Tử Đằng ... "

Người nhà họ Vương sợ hãi biến sắc.

Diệp Sở mỉm cười nhạt: "Lão Vương, mắt nhìn người của ông kém quá. Thẳng nhóc này không chỉ kiêu căng ngạo mạn, mà tâm tính cũng kém, chút đả kích thế này đã chịu không nổi, sau này còn làm nên trò trống gì?"

Mặt Vương Tam Thông nóng bừng, vội cười làm lành: "Thần y Diệp nói phải, là tôi mắt mờ."

Nói xong ông liếc sang Vương Hạ Niên, ánh mắt bỗng sắc lạnh.

"Đồ mất mặt, mau đưa nó đi, đừng để ảnh hưởng Thần y Diệp dùng bữa."

Vương Hạ Niên không dám hé rang nửa lời, lập tức bảo người dìu Vương Tử Đằng đang ngất rời khỏi phòng.

Khương Quân Lan cũng định cùng Vương Tử Hào rời đi, nhưng bị Diệp Sở gọi

lại.

Thân hình cô khẽ run, rụt rè nhìn anh: "Có ... có việc gì ạ?"

Luc nay co that su so roi: Diep So khong chỉ co hau thuan khong tam thưong mà thực lực còn đáng sợ đến vậy; nếu anh muốn, chẳng phải lúc nào cũng có thể giết bọn họ sao.

Nghĩ lại mà thấy nuc cười, trước kia họ con hết lần này tới lần khác tự tìm chết đối phó Diệp Sở.

Diệp Sở nói nhạt: "Về nói với Khương Hải Phong đừng giở mấy trò lén lút nữa. Sự nhẫn nại của tôi có hạn."

Khương Quân Lan lại run lên, đáy mắt lóe lên một thoáng hoảng hốt, vội gật đầu: "Tôi ... tôi biết rồi."

Nói xong không dám nấn ná, lập tức rời khỏi phòng riêng.

Diệp Sở vẫn để ý nét mặt cô ta, thoáng hoảng hốt ấy không thoát khỏi mắt anh.

Anh chắc tám phần là chuyện của Lạc Thiên Tuyệt phần nhiều dính dáng tới nhánh lớn.

Anh thầm hừ lạnh, nghĩ sau này có dịp phải cho nhánh lớn một bài học.

"Thần y Diệp, xin lỗi, tôi thực sự không biết cái thằng hỗn xược đó đã mạo phạm anh." Vương Tam Thông đầy vẻ áy náy.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận