Mắt anh ta đỏ ngầu, trông như sắp ra tay.
Vương Tam Thông lạnh giọng: "Anh Mãn Hùng, sao? Người Hộ Long Vệ các anh cũng đánh giá con người qua bề ngoài à?"
"Thần y Diệp tuy trẻ, nhưng y thuật vượt xa tưởng tượng của anh. Vết thương của tôi là do anh ấy chữa khỏi đấy."
Được nhắc, Mãn Hùng mới để ý vết thương trên trán Vương Tam Thông đã lành hẳn.
Ánh mắt anh ta sáng lên, vội cúi người thật sâu trước Diệp Sở: "Vừa rồi là tôi có mắt không tròng, mong thần y đừng chấp, xin cứu đội trưởng."
Diệp Sở khẽ gật đầu, sải bước vào phòng cấp cứu.
Vị bác sĩ nọ thấy vậy định ngăn, nhưng bị Hoàng Vệ Minh quát lui.
Ông ta lại lật đật chạy theo: "Thần y, có cần người hỗ trợ không?"
"Không cần." Diệp Sở phất tay, sải bước vào trong.
Smith cũng theo vào, muốn xem Diệp Sở sẽ cứu thế nào.
Mãn Hùng cũng định vào, nhưng bị Hoàng Vệ Minh cản lại.
"Thưa anh, xin chờ ngoài này." Nói xong ông cũng bước vào, cánh cửa theo đó khép lại.
Trong phòng cấp cứu, Mã Tứ Thủy nằm trên giường, người gắn đầy dây dẫn và đủ loại máy móc.
Bên cạnh, một nhóm nhân viên y tế đang tất bật.
Thấy mấy người bước vào, họ đồng loạt ngẩng lên nhìn.
Hoàng Vệ Minh phất tay: "Mọi người lùi ra một bên, để thần y Diệp xem."
Các bác sĩ tuy nghi ngại nhưng viện trưởng đã lên tiếng, đành im lặng đứng tránh.
Diệp Sở tiến lên, tỏa thần thức ra kiểm tra thương thế của Mã Tứ Thủy.
Chốc lát, anh khẽ nhíu mày.
Anh ta bị thương cực nặng: xuất huyết nội sọ, nội tạng vỡ nát; đặc biệt tâm mạch bị một luồng kình khí chấn nát, mất phần lớn khả năng cung máu.
Có thể nói, anh ta đã một chân bước qua Quỷ Môn Quan.
Chỉ cần rút máy là anh ta có thể tắt thở ngay.
Hoàng Vệ Minh căng thẳng: "Thần y Diệp, anh có nắm chắc không?"
Diệp Sở không trả lời, trước tiên lấy ra một viên thuốc chữa thương cho bệnh nhân uống, miễn cưỡng hồi phục đôi chút.
Rồi anh rút bỏ cả đống máy móc trên người bệnh nhân.
Nhân viên y tế bên cạnh hoảng hồn, một người không nhịn được kêu lên: "Anh làm gì vậy? Rút máy ra là bệnh nhân có thể chết bất cứ lúc nào đấy!"
Diệp Sở không để ý, lấy kim bạc ra bắt đầu châm cứu.
Người kia còn định mở miệng, nhưng thấy Hoàng Vệ Minh liếc mắt ra hiệu, anh ta đành im bặt.
Từng cây kim bạc như ám khí, chuẩn xác xuyên vào các đại huyệt khắp thân Mã Tứ Thủy.
Liền tay châm mười tám mũi, Diệp Sở mới dừng tay.
Kế đó, trên đầu ngón tay anh xuất hiện những sợi chân khí nhỏ đến mức khó thấy bằng mắt thường, nối vào đuôi kim, bắt đầu dùng khí điều khiển kim.
Ong ... ong ... ong ...
Tiếng ong ong vang lên, đuôi kim rung liên hồi.
Những sợi chân khí theo tần số đặc biệt luồn vào cơ thể bệnh nhân, bắt đầu chậm rãi phục hồi các cơ quan nội tạng và dây thần kinh bị tổn thương.
Mọi người xung quanh thấy cảnh tượng kỳ lạ ấy đều thầm tán phục.
Smith thì mặt mày cuồng nhiệt; nếu không vì lúc này không thể quấy rầy, hẳn gã đã gào to.
Quá trình ấy kéo dài suốt nửa tiếng, Diệp Sở mới dừng điều khiển kim.
Lúc này, mồ hôi anh đã túa ướt trán.
Smith không kìm được hỏi: "Bố ơi, tình hình thế nào rồi?"
Diệp Sở cau mặt, lườm gã: "Đừng có gọi linh tinh."
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!