Lọc Truyện

Ma Đế Nghịch Thần - A Diệt

 

 Chiến tranh nổ ra khắp mọi nơi trên lãnh thổ Phần Quốc, Hoàng thất và các thế lực lớn hầu như đã phái ra toàn bộ lực lượng, chinh chiến khắp nơi. Trong những trận chiến thì tất nhiên không thể tránh khỏi thương vong, số nguyên sĩ ngã xuống tại thời gian gần đây đã lên tới mấy vạn người, ngay cả nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh cũng phải tính số lượng hàng ngàn! 

 Nhân lực thiếu thốn, những khu quặng nằm gần phạm vi chiến tranh, bị một vài binh đoàn của kẻ địch đánh chiếm, chỉ biết tự lực cánh sinh. Tại hậu phương, chỉ có thể gửi tới mỗi nơi thêm chút lực lượng mà thôi. Như Tọa Sơn tông, chỉ có thể phái một đoàn viện binh gồm hai đệ tử tinh anh và trăm đệ tử cấp thấp, nhiêu đây chẳng thấm vào đâu so với số lượng hơn ngàn quân địch. 

 Tại năm khu quặng tam cấp bị kẻ địch đánh chiếm, dù cho viện quân đã tới hội hợp, nhưng cũng chẳng giúp nâng lên khả năng phòng ngự được bao nhiêu. Đến hiện tại đã có hai khu quặng thất thủ, một khu quặng thành công đánh đuổi quân địch, hai khu quặng còn lại vẫn đang trong quá trình giằng co, ác chiến. 

 Khu quặng nguyên thạch nằm tại phía bắc địa thành Thuận Thiên, vẫn còn chưa đi đến chiến cục cuối cùng, lúc này hai bên vẫn đang quyết đấu ác liệt, gió tanh mưa máu. Giặc đến nhà không kẻ nào có thể trốn tránh trách nghiệm, các thế lực bồi dưỡng những mầm non, chính là dùng vào thời khắc này đây, bảo vệ tài nguyên quốc gia, tử chiến đến cùng. 

 ................ 

 Tiếng hót ghê tai rợn óc vang lên, một đầu quái điểu huyết sắc đang quần đấu với một đầu viêm long, những giọt máu đỏ tươi, những hoa lửa nóng bỏng, thi nhau rơi xuống ngập trời. Tiếng kim loại va chạm vang lên không ngớt, trên mảnh trời sáng chói đỏ rực ấy, hai thân ảnh với vũ khí to lớn trong tay, đối chọi gay gắt. 

 Tại những hướng khác, ba tràng đấu cũng vô cùng quyết liệt, thậm chí có nơi đã dần đến hồi kết. 

 Lão già với quyền trượng trong tay, có những luồng hỏa diễm hắc sắc bay xung quanh người, những đòn công kích đều bắn ra hắc viêm, như muốn thiêu rụi đối thủ. Nam tử trung niên đối diện tuy khả năng trưởng khống phù bảo rất vi diệu, nhưng vẫn không tránh khỏi bị ép dưới thế hạ phong. 

 Một cặp đấu khác còn thảm liệt hơn, hai nữ tử đang bắn nhau chí chóe, trên thân thể ai nấy đều cắm không ít mũi tên, máu thấm đầy y phục. Cả hai lúc này ngự khí bay lượn, đuổi nhau qua từng ngõ ngách, xả tên liên tục, có vẻ rất nhanh sẽ kết thúc trận chiến. 

 Những cái cây to lớn dẻo dai liên tục phá thổ trồi lên, lao tới tấn công lão già một tay, khiến lão phải chỉ huy đầu giao long bay lượn gần thân thể, đánh tan hết thảy công kích phóng tới. Phiêu Diêu bắt đầu dùng đến phương thức chiến đấu thô bạo nhất của mình, hắn dán vài tấm phù bạo cao cấp lên mỗi một phân thân, sau đó cho chúng cảm tử lao tới thân ảnh đối thủ. 

 Hai người có thể nhận ra, thủ đoạn công kích của lão ta là đầu giao long có chiến lực rất mạnh, nhưng khả năng chống chịu của bản thân lão rất kém, chỉ cần tiến được tới cận thân mà gây sát thương, chắc chắn sẽ chiến thắng. 

 A Diệt lúc này toàn lực vận chuyển công pháp Đình Bích quyết trong người, thôi động nguyên thuật trưởng khống mộc nhưỡng tới cực hạn, muốn trói buộc đầu giao long lại. Vô số tiếng nổ lớn vang lên, đám phân thân cảm tử của Phiêu Diêu tận tình chức trách, lao tới cố tiếp cận gần lão già hết mức có thể, sau đó liền cho phù bạo dán trên thân phát nổ. 

 Lão già tại trận chiến lần trước đã bị chém cụt một cánh tay, trên thân còn lãnh thêm vài đòn mạnh nữa, khiến khí huyết tổn hại, đến nay vẫn chưa khôi phục được phân nửa. Nay phải một lúc đối đầu với hai kẻ có vô số thủ đoạn chiến đấu, một đầu giao long đã từng giúp bản thân làm nên tên tuổi, giờ lại chẳng làm nên sóng gió gì được, chỉ biết bị động chịu đòn. 

 Chịu vô số uy lực từ những vụ nổ, thi thoảng còn bị họ Diệt chém tới vài đạo đao quang, khiến vòng quang tráo bên ngoài thân thể lão đã vỡ vụn, nguyên lực hộ thể tiêu hao rất nhiều. Đúng lúc này, A Diệt bứt tốc bay tới gần, tế ra một cái búa lớn đè ép đầu giao long xuống phía dưới, tách xa khỏi lão già một tay. 

 Khi lão ta đang cố phất cây kỳ trong tay, muốn chỉ huy đầu giao long phá vây bay lên, thì Phiêu Diêu đã tới ngay phía sau, hung hăng tung ra một đòn. Trường kiếm bạch kim chứa lượng lớn nguyên lực, còn dán đầy phù bạo bên trên, bắn tới giữa lưng lão ta. Thanh âm kim loại tiếp xúc mạnh vang lên, bảo vật tự động hộ chủ của lão ta đã xuất hiện, là một tấm thuẫn bài hình thoi. 

 Những tấm phù bạo trên lưỡi kiếm phát nổ, khiến lão ta bị đánh bay ra xa, miệng hộc đầy máu. Vừa mới ổn định lại thân hình, con ngươi lão khi nhìn ra phía trước đã lập tức co rút lại, vì ngay trước mắt có tới mấy chục thanh phi kiếm rực cháy, chĩa thẳng mũi kiếm lên thân thể lão. 

 Vòng quang tráo hắc sắc thình lình xuất hiện, một tấm nguyên phù phòng ngự được thôi động, nhưng vẫn khó chống đỡ nổi, qua vài hơi thở quang tráo vỡ vụn, còn vài thanh mộc kiếm bắn xuyên qua người lão. Lão ta điên cuồng gầm thét, tử kỳ trong tay phất mạnh. Vì vừa thi triển đống mộc kiếm công kích, nên nhất thời A Diệt không chống lại nổi sự giãy giụa của đầu giao long, để nó thoát khốn. 

 Phiêu Diêu muốn nhân lúc kẻ địch bị thương mà lấy mạng luôn, nên đã cấp tốc bay tới gần, dùng khuếch đại phù biến to thanh kiếm, rót đầy nguyên lực lên đó rồi chém ngang. Thân thể lão già bị lôi đi theo quán tính của đường kiếm chém, phần bụng như muốn đứt rời, đúng lúc này giao long đã quay trở lại, húc mạnh lên Phiêu Diêu cứu lấy chủ nhân mình. 

 Phiêu Diêu toàn thân đầy máu rơi mạnh xuống đất, mà bên kia lão già cũng không duy trì phi hành nổi mà đáp đất theo, trông bộ dáng cũng đã là đèn cạn dầu. Đột nhiên từ dưới mặt đất trồi lên rất nhiều dây leo, quấn lấy thân thể tàn tạ của lão, nhưng chả mấy chốc đã bị đầu giao long xông tới cắn xé. 

 Đang cố gắng thoát khốn khỏi đám dây leo đáng ghét, tay vẫn cầm chặt cây kỳ, mắt lão đảo xung quanh liên tục, thần niệm cảnh giác, sợ bị đánh lén. Đúng lúc này có hai phân thân Phiêu Diêu xông tới, hai cỗ phân thân này được rót rất nhiều nguyên lực, thực lực không kém, chộp lấy cây tử kỳ của lão già mà kéo mạnh. 

 Đầu giao long đang tập trung cắn đứt dây leo, cái đuôi quất vài cái đã đánh tan được một phân thân, nhưng phân thân còn lại vẫn cố tranh giành cây kỳ với lão già. Lúc này lão ta cay cú vô cùng, vì mình không thể phất cây cờ, chỉ huy giao long quay đầu lại đớp đối phương, cũng sắp không thể giữ được cây cờ nữa, vì một tay khó kéo lại với hai tay. 

 Ngay khoảnh khắc này, một luồng gió mát lướt qua lão già một tay, khiến tóc lão tung bay, cảm giác thoáng mát vô cùng. Tầm nhìn của lão ta tức thì xoay chuyển, khung cảnh trước mắt đảo lộn một hồi, sau đó lão trông thấy một thân ảnh không đầu mà chỉ có một tay. Mắt lão dần nhắm lại, không chút đau đớn, ra đi nhẹ nhàng, trước khi mất đi ý thức lão chỉ nghe được một câu: 

 “Ngũ hợp quang đao, đao thứ tư - Can Thiên Lặng Ngã.” 

 A Diệt ngồi bệt xuống đất há miệng thở dốc, Phiêu Diêu thân thể đầy máu, gãy vài khúc xương sườn, đang được hai phân thân đỡ dậy. Cả hai nhìn nhau có chút ý cười rồi lập tức phục dụng đan dược, tranh thủ khôi phục chút ít. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận