Lọc Truyện

Ma Đế Nghịch Thần - A Diệt


 

 Ba món bảo vật lơ lửng trên bệ đá, phát ra quang mang rực rỡ, hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người. Trong lòng ai nấy đều rục rịch không yên, sắc mặt lộ rõ sự tham lam, thủ thế sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Ngay cả mấy kẻ đã lùi ra ngoài cùng, không muốn lội xuống vũng nước đυ.c này, cũng không khỏi chần chừ trong lòng. 

 Bỗng nhiên Diệt Chúng Sinh cảm thấy nguyên lực trong người nổi lên dị động, như thể bị thứ gì đó bên ngoài hấp dẫn, đôi trọng nhãn của hắn liền dán chặt lên quyển trục trên bệ đá, đang tản mát ra lục quang sáng rực. Vật kia chính là thứ hấp dẫn nguyên lực trong người hắn, khả năng cao là một bộ công pháp có tác dụng lớn với nguyên lực mộc thuộc tính của hắn! 

 Ánh mắt liếc nhìn hết thảy những kẻ sẽ tham gia tranh đoạt xung quanh, trong lòng hắn trầm xuống, nghĩ thầm: “Lần này không tránh khỏi phải tung ra toàn lực một phen rồi, dù thế nào đi nữa ta cũng phải lấy được quyển trục đó về tay!” 

 Đột nhiên, uy áp mạnh mẽ từ ba kẻ mạnh nhất phát tán ra khắp bốn phương tám hướng, thân ảnh họ chợt động, đã xuất hiện ngay cạnh bệ đá cổ. Tất cả những người khác cũng đồng thời xông lên, nguyên lực đủ mọi màu sắc thi nhau bạo phát, bảo cụ bay múa toán loạn. 

 Vì đã kết minh từ trước, nên lúc này đối thủ của hai nhóm người thuộc thế lực đỉnh tiêm là đám người thần bí kia. Khi ba vị thủ lĩnh đang tranh đấu bên trên bệ đá, kiềm chế lẫn nhau, thì năm người hội A Diệt, đang đối chọi gay gắt với bảy tên chùm áo choàng kín người. Mấy gã đó đều có tu vi tầng 8 và 9, hơn nữa thần thông âm tà quỷ dị, cực kỳ nguy hiểm. 

 “Hai vị, chúng ta có ba người, vừa hay nơi này có ba món bảo vật chân quý nhất, chi bằng ngừng tay, mỗi người cầm lấy một kiện, chẳng phải sẽ bớt mệt nhọc hơn sao?” La Trọng Vị vừa đánh vừa cười, bắt đầu đề nghị. Hắn ta cầm một thanh trường kiếm lưỡi dài trong tay, xung quanh có thêm hư ảnh của chục thanh phi kiếm bay loạn. 

 “Đâu phải ai cũng cam chịu chỉ có được một vật mà thôi!” Thiếu nữ tuyệt diễm nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt đẹp đẽ liếc nhìn tới phía kẻ còn lại. Trường kích trong tay nàng phát ra hàn khí lạnh lẽo, xung quanh có vô số băng điệp bay múa, một khi có thứ gì chạm tới, sẽ lập tức đóng băng! 

 Tên thần bí che mặt, toàn thân phát tán ra luồng nguyên lực hắc ám, đoản kiếm múa may không ngừng, mỗi cú chém tung ra đều rất nguy hiểm, công kích quỷ dị khó tránh né nổi. Hắn ta cười hắc hắc, sau đó buông lời bá đạo: “Tất cả ba thứ này đều sẽ là của ta! Mà các ngươi dám cả gan tranh đoạt với ta, đều phải nhận cái chết!” 

 “Hồ ngôn loạn ngữ.” Băng Nghi sắc mặt lạnh tanh, công kích trở nên mạnh mẽ hơn vài phần, khiến tên đó phải toàn lực chống đỡ. Họ La cũng không giữ thế chân vạc nữa, liên hợp với họ Liễu, cùng nhau đẩy lui tên thần bí kia, muốn xem thử bản lĩnh của hắn như thế nào mà dám mạnh miệng đến vậy. 

 “Hahaha, các ngươi, không cần che giấu nữa, bộc phát toàn lực đi, gϊếŧ sạch đám người trong đây cho ta!” Gã ta đang phải kiệt lực chống đỡ công kích như vũ bão của hai kẻ trước mặt, nhưng lại cười lên cuồng tiếu, không có chút vẻ e sợ gì, sau đó nói lên một câu, đồng thời vứt bỏ tấm áo choàng khoác trên người đi. 

 Bảy gã thủ hạ của hắn lúc này đang trong thế giằng co với đám người A Diệt, nghe thủ lĩnh nói vậy, liền đồng loạt vứt bỏ áo choàng đi, lộ ra là những tên nam tử gầy trơ xương, gân đen nổi lên đầy người. Tiếp đó bọn chúng đồng loạt thi pháp, cắn ngón tay khiến máu tươi chảy ra, sau đó vẽ ra những hình thù quỷ dị trên khuôn mặt mình. 

 Áo choàng đen bay đi, tên cầm đầu đám người là một thanh niên nhìn bề ngoài chỉ chừng mười tám, khuôn mặt có phần anh tuấn, bờ môi mỏng, ánh mắt sắc bén, lộ ra đầy tà khí. Toàn thân hắn bạo phát khí tức mãnh liệt, hai tay bắt vài cái pháp quyết quỷ dị, rồi hung hăng tung song chưởng ra phía trước. 

 Luồng khói đen bộc phát, một hư ảnh đầu lâu mọc hai cái sừng ghê rợn hiện lên, tiếng ma khóc quỷ gào vang lên khắp tòa tháp, ai nấy nghe thấy đều cảm giác ghê tai. Theo song chưởng của gã đó tung ra, hư ảnh đầu quỷ phóng thẳng tới phía hai kẻ mạnh nhất bên này, khiến họ cả kinh liền thi triển thần thông phòng ngự. 

 Ầm một tiếng, khiên băng cùng thuẫn kiếm của họ Liễu và họ La bị đánh tan tành, nhưng hư ảnh quỷ quái cũng đã hết uy lực mà tiêu tán. Sắc mặt thanh niên Trọng Vị trở nên khó coi: “Nguyên lực chứa ma khí, sỡ hữu thần thông ma quỷ, các ngươi chính là ma tu quỷ đạo!” 

 Liễu Băng Nghi cũng lạnh nhạt thanh âm: “Hư ảnh ảo ma vừa rồi, là một môn nguyên thuật đặc thù của Ảo Ma tông tại Tà Quốc, đệ tử ngoại môn không có đủ tư cách để học. Nói như vậy, ngươi chí ít cũng là một tên đệ tử nội môn Ảo Ma tông!” 

 “Gào!” Đúng lúc này, bảy tên thủ hạ của gã ta đã thi pháp xong, cả đám biến thành một thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ. Từ trong thân thể ghê tởm của bọn chúng không ngừng bốc lên những luồng khói đen, khí tức áp bách đã đạt tới cực hạn trong cảnh giới Luyện Nguyên! Mà thần thông của đám này tà dị nguy hiểm, cho dù nguyên sĩ đồng giai cũng khó đối phó. 

 Nữ tử họ Mai sắc mặt cực kỳ khó coi, mở miệng nói: “Bí thuật ‘hóa quỷ loạn’ của Ảo Ma tông, kéo tăng thực lực trong một khoảng thời gian, nhưng sẽ không còn giữ được thần trí, hơn nữa sẽ có di chứng lớn về sau. Xem ra đám này là cảm tử của lũ ma đạo tại ngoại quốc cài cắm vào nước ta rồi, lần này nguy cơ lớn rồi đây!” 

 Toàn bộ người trong tòa tháp này đều âm trầm, không khỏi cảm thấy e sợ trước hình thù kì dị, cùng thực lực kinh người do bảy tên kia bày ra. Chưa kể gã thủ lĩnh của bọn chúng, biểu hiện ngông cuồng như vậy, chắc chắn còn có con bài chưa lật, chính là kẻ khó đối phó nhất. 

 Tên thanh niên thủ lĩnh của đám người Ảo Ma tông, đảo mắt một vòng qua toàn bộ người tại nơi đây, cười hắc hắc nói: “Ban đầu bọn ta che giấu thân phận, để tránh bị đám hèn yếu các ngươi hội đồng, hiện tại trong đây chỉ còn mười mấy người, nên ta cũng chẳng cần ý kị gì nữa. Tại nơi này, Ma Lăng ta sẽ diệt sát những thiên tài của thế lực đỉnh tiêm tại Phần Quốc, haha.” 

 Lúc này, hai nhóm người từ xa cũng đã chạy tới, tuy thương thế còn đó nhưng chúng cũng không thể làm ngơ được nữa rồi. Một khi phát hiện ma tu quỷ đạo thì bất kì nguyên sĩ nào tại Phần Quốc đều phải chinh chiến, chưa kể tên họ Ma đó cũng muốn gϊếŧ sạch người tại nơi đây, nên hai nhóm người này không thể ngồi im chờ chết được. 

 Hai nhóm này hợp lại có chừng mười người, thành viên đều có tu vi từ tầng 7 trở lên, hai tên cầm đầu đều đạt tới đỉnh phong Luyện Nguyên cảnh. Nhưng tên nào cũng bị thương không nhẹ, bọn họ chỉ có thể đấu với hai gã quỷ hóa mà thôi, vẫn còn 5 gã cho đám người A Diệt. 

 Nhóm ba đệ tử Tọa Sơn tông có thể hợp lực lại để đối phó với một gã quỷ hóa, bên hai người Thiên Kiếm các cũng vậy. Liễu Băng Nghi hoặc La Trọng Vị sẽ đối phó với tên Ma Lăng đáng sợ kia, người còn lại có thể cân hai tên quỷ hóa, như vậy vẫn thừa ra một kẻ mà không có người đối phó. 

 Thấy mấy người trước mặt đang âm trầm vì không có đủ nhân lực, thanh niên họ Ma cười khinh thường: “Sao? Không có đủ người đối phó với đám tay sai của ta à? Nên nhớ, mỗi một tên bọn chúng đều không phải Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong thông thường, cho dù là ngươi hay ngươi cũng không thể một mình chống lại ba tên cùng lúc đâu!” 

 Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía thiếu nữ họ Liễu cùng nho nhã họ La, vẻ cười cợt càng tăng chứ không giảm. Bảy gã quỷ hóa bắt đầu rục rịch, miệng gầm gừ, chuẩn bị lao lên tấn công hết thảy sinh linh trong tầm mắt. Chỉ cần để lọt một gã không có ai đối phó thôi, sẽ khiến các tổ đội bị kẻ đó nhắm tới, tổn thất nặng nề! 

 “Ta có thể một mình đối phó với một tên!” Đúng lúc này, chợt có một thanh âm vang lên. Khi mọi người quay đầu tới hướng đó, thì không khỏi bất ngờ vì người vừa lên tiếng là một tên thanh niên, chỉ có tu vi tầng 7 Luyện Nguyên cảnh mà thôi. 

 Thiếu nữ họ Liễu liền nói: “Diệt sư đệ, nói bậy gì đó? Đệ có biết mỗi một tên đó mạnh đến mức nào không?” 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận