Bỗng chốc hơn trăm đệ tử tông môn xông ra, trong nháy mắt tên tử tù Đạo Mon Cảnh liền hiểu ra, mấy chục tên đệ tử Thiên Te Tông xông lên lúc trước chỉ là mồi nhử nhằm mục đích thu hút tấn công của đám đông tử tù mà thôi.
Để cho hơn chục người làm kẻ chết thay, rồi sau đó bọn Hoa Trạch cùng nhau xông ra. Bây giờ toàn bộ đội hình phía tử tù đã loạn, căn bản không còn sức đối phó với đệ tử tông môn chỗ Hoa Trạch nữa, lúc này chỉ có thể bị bọn chúng tranh thủ thời cơ chém giết thôi. Cục diện trận chiến hoàn toàn rối loạn, đám tử tù căn bản đã không còn phòng bị nào để đối phó với đột kích của đệ tử ba tông, lại thêm vào lúc trước những tử tù này con đang chiến đấu ác liệt với đệ tử của Thiên Tề Tông. Tử từ rất nhanh liền bị đệ tử ba tông đánh tan, tiếp đó từng người một bị chém chết.
"Thủ đoạn hay lắm, vốn cứ tưởng bọn ta đã là kẻ táng tận lương tâm nhất rồi không ngờ đệ tử tông môn ra vẻ đạo mạo các ngươi lại càng độc ác hơn so với bọn ta, ha ha ha, hôm nay coi như ta đã được mở mang tầm mắt rồi." Khi đang chiến đấu ác liệt cùng với ba người Hoa Trạch, đột nhiên tên tử tù cầm đầu có tu vi Đạo Môn Cảnh lại cười vang thốt lên.
Lời nói của tử tù cầm đầu tràn ngập sự châm chọc, người đời đều nói đám tử tù bị nhốt trong bí cảnh Hắc Ngục bọn họ táng tận lương tâm đến thế nào, nhưng có ai biết được so với bọn họ, đám đệ tử tông môn ra vẻ đạo mạo kia tốt hơn được bao nhiêu cơ chứ? Giống như thủ đoạn mà bọn người Hoa Trạch đang dùng bây giờ, bọn chúng lợi dụng đệ tử Thiên Tề Tông làm bia đỡ để thu hút lực tấn công của các tử tù, kế hoạch này thành công rồi, nhưng đối với chúng đệ tử Thiên Tề Tông mà nói chính là thảm họa tuyệt diệt. Nhìn xem, mới chỉ nửa canh giờ ngắn ngủi trôi qua, ấy thế mà mấy chục đệ tử Thiên Tề Tông giờ chỉ còn lại vỏn vẹn mười sáu người, thương vong này quá lớn. Hoàn toàn có thể nói, trận chiến này đệ tử ba tông giẫm đạp lên xương máu của đệ tử Thiên Tề Tông để dành chiến thắng, đệ tử Thiên Tề Tông chính là lá chắn, lá chắn bằng thịt người.
Nghe lời tử tù cầm đầu nói, sắc mặt ba người Hoa Trạch tối sầm xuống, bọn chúng bỉ ổi sao? Điều này vẫn còn phải hỏi ư? Nhưng là đệ tử tông môn, bọn chúng không cho phép người khác nói bọn chúng bỉ ổi, nhất là tử tù trong bí cảnh Hắc Ngục này.
"Muốn chết à, hôm nay là án tử của ngươi." Hoa Trạch lạnh lùng nói, thế tấn công trên tay hắn ta càng phát ra lại càng mạnh mẽ, cùng lúc đó, hai đệ tử dẫn đầu của Bạch Mộc Tông và m Sát Các cũng hành động, bọn chúng ra tay cực kỳ tàn độc.
Bị ba người vây đánh cùng một lúc, tuy rằng ba người Hoa Trạch chỉ có tu vi Chứng Đạo Cảnh yếu hơn cả một đại cảnh giới so với tử tù dẫn đầu, nhưng đừng quên là ba người bọn Hoa Trạch đều là Kiêu Vương chân chính. Hơn nữa, lúc này trên tay chúng đều có Thiên Binh trợ trận, so sánh với tử tù dẫn đầu chỉ có thể dựa vào tay không ra quyền nghênh địch, nhìn là thấy tử tù này không phải là đối thủ của ba người kia. Tử tù trong bí cảnh Hắc Ngục bất kể là tu vi tầng nào cũng không có binh khí, binh khí của bọn họ sớm đã bị Thiên Phong Thánh Tông tịch thu hết rồi, mà đây cũng chính là một nguyên nhân quan trọng để đệ tử tông môn dám liều mình đối đầu với những tử tù có cảnh giới tu vi cao hơn này. Nếu những tử tù này cũng có Thiên Binh trợ giúp, thì với sự cách biệt của một Đại Cảnh Giới, đệ tử tông môn có lẽ cũng không dám đối đầu với đám tử tù.
Dần rơi vào thế yếu, trên người cũng xuất hiện rất nhiều vết thương, máu tươi nhuộm đỏ cả quần áo rách nát, nhưng tử tù dẫn đầu trước lúc chết vẫn cười vang, nói:
“Ha ha ha ha thật là nực cười, thế nhân đều nói những tử tù như chúng ta táng tận hết lương tâm, nhưng nào có ai dám nói đám đệ tử tông môn các ngươi còn độc ác hơn cả bọn ta? So ra, tử tù chúng ta dám làm dám chịu, còn các ngươi thì sao? Ai ai cũng quang minh chính đại, trước mặt thì bộ dạng oán trời thương người, nhưng sau lưng mỗi việc làm lại càng tàn nhẫn, âm hiểm hơn bọn ta gấp trăm lần, nực cười, thật quá nực cười."
"Nói xằng nói bậy, chết đi cho ta." Đối diện với giọng cười lớn của tử tù cầm đầu, Hoa Trạch lạnh lẽo nói, tiếp sau đó ba người cùng ra tay, một đòn nổ chết tên tử tù. Diệt trừ được kẻ dẫn đầu, công việc sau đó tự khắc đơn giản đi nhiều, có thêm ba người Hoa Trạch tham gia, những tử tù khác căn bản không còn sức chống đỡ, rất nhanh liền bị tàn sát hết sạch.
Cùng lúc đệ tử ba tông bọn Hoa Trạch đang tàn sát tử tù may mắn sống sót, thì ở nơi bí mat phía sau, một đệ tử Bạch Mộc Tông bị sai ở lại trông giữ Cố Linh Dao. Nhưng luc này, trước mat Cố Linh Dao va tên đệ tử Bạch Mộc Tông xuất hiện sáu mươi đệ tử Thiết Kiếm Môn.
Đi đầu là hai người trẻ tuổi một nam và một nữ, người con trai khí độ phi phàm, khoác trên mình áo dài màu xanh, người con gái lại có dung mạo xinh xắn động lòng người, đặc biệt là đôi mắt nàng dường như có thể hút hồn người khác, làm người ta không tự chủ được mà đắm chìm trong đôi mắt đó.
Đôi nam nữ này tuyệt đối có thể sánh được với "kim đồng ngọc nữ", nhưng, tên đệ tử Bạch Mộc Tông khi đối diện với hai người này liền bị dọa sợ đứng hình, hắn ngã ngồi ra đất, sững sờ nói:
"Ngọc Bạch ... Lưu Ly ... "
Ngọc Bạch là tên của thiếu niên, Lưu Ly là tên của thiếu nữ, hai người này cùng với Chu Hoa chính là ba đại đệ tử nổi tiếng của Thiết Kiếm Môn. Ai có thể ngờ được hai người còn lại của tam đại đệ tử Thiết Kiếm Môn lại ở đây. Liếc thấy đệ tử Bạch Mộc Tông đã hoàn toàn sợ hãi, Lưu Ly che miệng cười, cất tiếng:
“Ôi chao, đây chẳng phải là tiểu công chúa của Thiên Tề Tông đấy sao, Cố Linh Dao sư muội nhỉ?"
Nụ cười này của Lưu Ly vô cùng quyến rũ, nhưng chỉ có người quen thuộc với nàng ta mới biết, người con gái này tuy xinh đẹp mỹ miều, nhung lòng dạ lại cực kỳ độc ác, thủ đoạn thâm độc, nàng ta khiến cho đám người trẻ tuổi phủ Thiên Phong cứ nhắc đến là mặt lại biến sắc.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!