Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Tiêu Trần còn không biết rằng Thiên Lang vệ đã cấp tốc đuổi theo bọn họ, thậm chí han còn không biết đến sự tồn tại của Thiên Lang vệ.

Sau khi Thiên Lang vệ tiến vào Mang Sơn, Huyết Lang Vương cũng dẫn theo hai người bí mật tiến vào Mang Sơn, đi dọc theo những ký hiệu mà Thiên Lang vệ để lại, tất nhiên đây cũng là việc mà Huyết Lang Vương yêu cầu.

Thành công thoát khỏi mấy chục vạn đại quân nhưng bây giờ bọn người Tiêu Trần lại phải đối mặt với Thiên Lang vệ còn đáng sợ hơn, tuy số người ít nhưng thực lực lại càng không thể khinh thường.

So với tốc độ truy sát của Thiên Lang vệ, tốc độ của bọn người Tiêu Trần đương nhiên là chậm hơn. Cũng không còn cách nào khác, thời gian này phải trải qua quá nhiều cuộc chiến kịch liệt, trên cơ thể của mọi người, dù ít hay nhiều cũng đã đều mang thương tích và linh lực bên trong cơ thể cũng tiêu hao rất nhiều. Hơn nữa trên đường gần như không đủ thời gian để bọn họ nghỉ ngơi, cho nên đương nhiên là tình trạng không tốt bằng thời điểm khỏe mạnh.

Trên đường đi, Tiêu Trần vẫn luôn cõng Bạch Như Nguyệt, nhìn thấy trên trán của Tiêu Trần đã toát mồ hôi, bà ấy có phần đau lòng mà nói:

"Trần nhi, nếu không thì chúng ta nghỉ ngơi một chút đi."

"Không sao đâu mẫu thân, bây giờ chúng ta phải mau rời khỏi địa phận của Thiên Lang đế quốc."

Tiêu Trần cười đáp lại lời của Bạch Như Nguyệt.

Đường núi khó đi, lại thêm bọn họ không thể phi hành, chỉ có thể tự đi bằng hai chân, vậy nên sẽ tiêu hao nhiều sức lực hơn.

Thế nhưng mà đối với Tiêu Trần mà nói thì cho dù có mệt như thế nào, hắn cũng không muốn để cho Bạch Như Nguyệt chịu khổ, vậy nên dù là trên dọc đường đi, Bạch Như Nguyệt đã rất nhiều lần yêu cầu tự bà ấy đi, nhưng Tiêu Trần vẫn không đồng ý, khăng khăng muốn cõng Bạch Như Nguyệt.

Đã đi suốt một ngày, nhưng khoảng cách với Hổ Lao quan vẫn còn rất xa. Đêm xuống, ngay lúc bọn người Tiêu Trần vừa mới tìm được chỗ đặt chân, đang định ngồi xuống nghỉ ngơi thì đột nhiên trong lòng của Tiêu trần ngay lập tức cảm thấy có chuyện gì đó không lành.

Cảm giác tới đột nhiên như vậy, không có dấu hiệu nào, dường như là báo hiệu có chuyện gì nguy hiểm sắp xảy ra.

Đôi lông mày của hắn sít sao nhăn lại, lúc này, Tiêu Trần mới đứng dậy đi đến bên cạnh bọn người Trương Kỳ, vẻ mặt của hắn nghiêm túc nhìn Trương Kỳ hỏi:

"Trương Kỳ tiền bối, ta cứ có cảm giác có gì đó không đúng."

Cảm giác trong lòng vô cùng không ổn, nghe Tiêu Trần nói vậy, bọn người Trương Kỳ nhìn nhau. Trên đoạn đường đến đây cũng không có chuyện gì kỳ quái, có lẽ là không có gì nguy hiểm cả.

Cũng không phát hiện rằng có người của Thiên Lang đế quốc đuổi theo, bọn người Trương Kỳ cũng không biết phải trả lời Tiêu Trần như thế nào. Đương lúc bọn họ nói chuyện thì từ trong bóng tối, Lang Thanh dẫn theo mười mấy tên Thiên Lang vệ chậm rãi bước ra.

Không chỉ có thể, bốn phía không biết từ bao giờ cũng đã hoàn toàn bị Thiên Lang vệ bao vây.

Nhìn thấy Lang Thanh mặc đồ đen, trên ngực có thêu hình đầu sói bước ra, lúc này bọn họ mới đứng dậy, vẻ mặt đầy thù địch nhìn về phía Lang Thanh dẫn đầu ba trăm Thiên Lang vệ.

"Một đám chuột nhắt vậy lại có thể chạy đến đây."

Đối diện với ánh nhìn đầy căm tức của bọn người Tiêu Trần, sắc mặt của Lang Thanh lạnh nhạt nói.

Nghe thấy Lang Thanh nói như vậy, sắc mặt của Tiêu Trần nghiêm trọng khác thường. Tuy rằng vẫn chưa động thủ, nhưng mà chỉ dựa vào cảm giác không thôi đã thấy được ba trăm Thiên Lang vệ này không kém gì so với mười vạn đại quân.

Có thể nhận thấy dễ dàng rằng bọn người áo đen trước mắt này hoàn toàn khác xa so với quân sĩ bình thường, mỗi một người trong số bọn hắn đều mang sát khí nồng đậm.

"Chết tiệt, nhanh như vậy đã bị đuổi kịp rồi."

Lúc này, Cố Tu đứng bên cạnh thấp giọng mắng. Chỉ vừa vào Mang Sơn một ngày ngắn ngủi, thế mà đã bị đuổi kịp. Không để ý đến vẻ mặt biến sắc của bọn họ, Lang Thanh lại một lần nữa lạnh nhát nói:

"Ra tay đi, bắt bọn chúng lại hết, ngoại trừ phu nhân, còn lại giết sạch."

Ngoại trừ Bạch Như Nguyệt, còn lại đều giết sạch. Nghe xong mệnh lệnh của Lang Thanh, ba trăm Thiên Lang vệ không chút do dự mà bắt đầu tiến công.

Thấy vậy, đương nhiên là bọn người Tiêu Trần sẽ không bó tay chịu trói, bọn họ rối rít xuất thủ nghênh tiếp.

Đầu tiên chính là Trương Kỳ, là Đạo Tôn Cảnh siêu cấp cường giả, trong đám người này, ông ta có tu vi cao nhất, năng lực chiến đấu cũng mạnh nhất. Lúc vừa ra tay, Trương Kỳ đã trực tiếp đánh về phía Lang Thanh.

Nhận ra Lang Thanh chính là thủ lĩnh của bọn người Thiên Lang vệ này, vậy nên Trương Kỳ muốn đánh chết Lang Thanh trước, rắn đã mất đầu thì việc đánh giết số Thiên Lang vệ còn lại cũng dễ dàng hơn nhiều.

Đối diện với sự tấn công của Trương Kỳ, Lang Thanh cũng không hề bối rối một chút nào, tựa như đã chuẩn bị kỹ càng từ sớm, khuôn mặt của hắn ta lộ ra một nụ cười lạnh lùng:

"Đã được nghe rang bên trong đám tặc nhân có một Đạo Tôn Cảnh cường giả, nhưng mà đáng tiếc, muốn giết ta, chỉ dựa vào một mình ngươi thôi thì chưa đủ."

Dứt lời, từ trên cơ thể của Lang Thanh bộc phát một luồng khí tức kinh khủng, khí tức như vậy hiển nhiên là đã đạt đến cấp độ Đạo Vương Cảnh đại viên mãn.

Cảm nhận được cảnh giới tu vi của Lang Thanh, Trương Kỳ lạnh giọng quát:

"Hừ, chỉ là Đạo Vương Cảnh, lão phu chỉ cần trở tay là đã có thể trấn áp."

Lời nói này của Trương Kỳ cũng không phải là khoác lác, tu vi của Lang Thanh chỉ là Đạo Vương Cảnh đại viên mãn, thật sự không đáng để Trương Kỳ chú ý đến, nếu như là một đấu một thì Trương Kỳ tin tưởng rằng mình có thể giết chết Lang Thanh.

Thế nhưng mà, Lang Thanh sẽ chiến đấu một mình với Trương Kỳ sao? Hiển nhiên là không thể nào, khi Trương Kỳ vừa dứt lời thì Lang Thanh đã dẫn đầu ba mươi sáu tên Thiên Lang vệ cùng xông vào chiến đấu kịch liệt với Trương Kỳ.

Ba mươi bảy người bao vây tấn công một mình Trương Kỳ, đồng thời, dưới sự dẫn dắt của Lang Thanh, đám người đã nhanh chóng hợp thành chiến trận.

Trước đó ở Đế Đô của Vô Nguyệt đế quốc đã được chứng kiến chiến trận, nhưng mà đó là chiến trận so sánh giữa doanh trại Chiến Long, Hồ Bí doanh và Độc Mãng doanh, chiến trận mà Thiên Lang vệ nắm giữ đương nhiên là càng cao minh hơn, uy lực cũng càng mạnh mẽ hơn.

Từ Đạo Vương Cảnh đại viên mãn Lang Thanh làm trung tâm chiến trận, dựa vào thế trận, bọn người Lang Thanh thật sự đã ngăn được Trương Kỳ. Nhìn cả hai bên đang chiến đấu kịch liệt, thế mà Trương Kỳ lại không giúp gì được cho bọn người Long Thanh.

"Lão già này, chỉ bằng một mình ngươi mà muốn đối phó với Thiên Lang vệ chúng ta, hôm nay các ngươi đều phải chết."

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận