Đột nhiên xuất hiện tiếng la hét như vậy khiến đại quân của Thiên Lang đế quốc ngan cả người, trong lều đại soai ở chính giữa quân doanh, tướng lĩnh của nhánh quân này bật dậy, cất cao giọng quát ra bên ngoài:
"Xảy ra chuyện gì, là ai hô giết vậy?"
Tên tướng lĩnh này vốn là đang tu luyện, lại bị tiếng la hét bất thình lình làm cho bừng tỉnh. Theo tiếng quát của hắn ta thì một tên lính nhanh chóng chạy vội vào trong lều, cung kính nói:
"Tướng quân, là ... là những tù nhân kia, bọn hắn đang tấn công vào đây."
"Cái gì? Bọn hắn dám công kích đại doanh của chúng ta?"
Nghe vậy, sắc mặt của tướng quân đột ngột thay đổi.
Hoàn toàn không có chút báo hiệu nào, ngay lúc tiếng hô giết vang lên thì Trương Kỳ nhanh chóng cầm đầu xông vào doanh trại, khí tức của cấp bậc Đạo Tôn Cảnh phóng lên tận trời cao, ở sau lưng ông ta là Cố Tu và ba tên Đạo Vương Cảnh cường giả, cùng với những Thiên Thần đại lục võ giả khác.
Còn Tiêu Trần, lúc này hắn đang cõng Bạch Như Nguyệt ở trên lưng, cùng đám người xông vào doanh trại của quân địch.
Không thể nào để Bạch Như Nguyệt tham gia chiến đấu, Tiêu Trần hiểu rất rõ năng lực chiến đấu của bà ấy, đừng thấy Bạch Như Nguyệt có tu vi Thiên Nhân Cảnh, hễ đụng đến chuyện chém giết sinh tử thì e rằng bà ấy còn không bằng một Minh Kính võ giả.
"Mẫu thân, người hãy ôm chặt ta."
Cầm Xích Phong kiếm ở trong tay, Tiêu Trần nói với Bạch Như Nguyệt đang ở trên lưng.
Nghe Tiêu Trần nói vậy, Bạch Như Nguyệt ôm chặt lấy Tiêu Trần, cùng lúc đó, cuộc chiến đã bùng nổ.
Theo như yêu cầu của Tiêu Trần, mọi người cũng không thiện chiến, chỉ mạnh mẽ đột kích về phía trước, cố gắng xông qua nhánh quân này.
Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đều đã xông vào phủ đệ của quân địch, bốn phía đều dày đặc tướng sĩ của Thiên Lang đe quốc. Luc này, tên tướng quân ở trong lều tướng trước kia cũng nhanh chóng đi ra, nhìn về phía bọn người Tiêu Trần mà lạnh lùng quát:
"Bắt được bọn chúng là lập được công lớn, giết cho ta."
Có lời chỉ huy này của tướng quân, cả đám tướng sĩ của Thiên Lang đế quốc dồn hết sức lực, liều chết mà điên cuồng xông về phía bọn người Tiêu Trần.
Tuy rằng tu vi của những binh lính này đều không cao, đa phần là ở cấp độ Minh Kính, nhưng bọn hắn lại đông. Hơn nữa đám người Tiêu Trần cũng không có quá nhiều thời gian để dây dưa, cho nên tình hình chiến đấu càng ngày càng vô cùng kịch liệt.
Nghe thấy tên tướng quân này gầm thét, Trương Kỳ cầm đầu ngay lập tức xông về phía hắn ta, muốn chém chết tên này trước tiên.
Bắt giặc phải bắt vua trước, đạo lý này ai cũng hiểu. Lúc này, cùng với tiến công của Trương Kỳ, lông tơ của tên tướng quân này dựng thắng, Đạo Tôn Cảnh siêu cấp cường giả không phải dễ đùa, đó chính là cũng cấp độ với Huyết Lang Vương.
Tung người một cái đã đến ngay trước mặt của tên tướng quân, Trương Kỳ nhanh chóng chém một kiếm, không nương tay một chút nào. Thấy Trương Kỳ tấn công, tên tướng quân kia còn muốn chống cự, nhưng mà đáng tiếc, tu vi của hắn ta chỉ là Đạo Hóa Cảnh, đương nhiên không phải là đối thủ của Trương Kỳ. Chỉ vẻn vẹn một chiêu, Trương Kỳ đã chém chết tên tướng quân này.
Tướng quân đã chết, những binh lính còn lại đương nhiên là sẽ rối loạn. Bọn người Tiêu Trần cũng nắm lấy cơ hội này mà điên cuồng lao về phía trước.
Tiêu Trần vừa cõng mẫu thân Trương Tĩnh Hương, vừa xông lên chém giết, Xích Phong kiếm trong tay không ngừng hoạt động, có thể nói là một bước giết mười người.
Máu tươi nhuộm lên quần áo của Tiêu Trần, binh sĩ vẫn xông về phía hắn không ngừng, mà thứ nghênh đón bọn hắn chính là Thất Thước Thanh Phong trong tay Tiêu Trần.
Gương mặt của Tiêu Trần kiên nghị, không chút dây dưa dài dòng nào. Bạch Như Nguyệt dựa vào lưng của Tiêu Trần, nhìn hắn vừa đi vừa giết địch, không biết tại sao mà trong hai mắt của bà ấy dần dần ngưng tụ hơi nước.
Tiêu Trần đã trưởng thành thật sự, nhưng mà trong quá trình trưởng thành ấy, Bạch Như Nguyệt cũng biết chắc chắn rằng Tiêu Trần đã phải trải qua rất nhiều đau khổ trên con đường này.
Nam tren lung của Tieu Trần, Bạch Nhu Nguyet chỉ cảm thay vô cung an tâm, cho dù luc này xung quanh hai nguoi tran đay nhung binh lính của Thiên Lang đế quốc, nhưng có Tiêu Trần ở đây, Bạch Như Nguyệt không còn sợ gì nữa.
Chém giết cả một đường, không lâu sau đó bọn người Tiêu Trần đã phá vỡ được phòng tuyến của nhánh quân này. Thấy vậy, Tiêu Trần không do dự quát lớn:
"Đi."
Không có thời gian để dừng lại, nhất định phải nhanh chóng tiến vào Mang Sơn, như thế mới có thể đối phó với mấy chục vạn quân của Thiên Lang đế quốc.
Nghe thấy Tiêu Trần nói vậy, tất cả mọi người đều xông lên, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Bọn người Tiêu Trần thành công phá vỡ vòng vây, xuyên qua phòng tuyết của đại quân Thiên Lang đế quốc. Tin tức đó được truyền đến tai của Huyết Lang Vương thông qua Huyền m Phù.
Vì đuổi bắt Tiêu Trần, Huyết Lang Vương đã thật sự tự mình ra đến tiền tuyến. Lúc này, nghe được tin bọn người Tiêu Trần đã phá được vòng vây ở phía tây của Thiên Lang nguyên, sắc mặt của Huyết Lang Vương trầm xuống, hắn ta bước nhanh vào trong lều quan sát bản đồ, nhìn chằm chằm vào nơi bọn người Tiêu Trần phá được vòng vây.
Nơi này đúng thật là nơi yếu nhất trong tất cả các vòng vây, nhưng mà nơi này hoàn toàn ngược hướng với với Hổ Lao quan, bọn người Tiêu Trần lại phá vòng vây từ nơi này, rốt cuộc là ...
Ngay từ đầu, Huyết Lang Vương cũng không hiểu được ý đồ này của bọn người Tiêu Trần, thế nhưng khi ánh mắt của hắn ta nhìn về Mang Sơn ở đằng sau phía Tây của Thiên Lang nguyên thì hắn ta mới nhận ra. Đôi mắt của Huyết Lang Vương dường như muốn phun ra lửa, cắn chặt hàm răng mà nói:
"Mang Sơn, Mang Sơn, Mang Sơn và Hổ Lao quan có liên kết với nhau, bọn tặc tử này muốn vào Mang Sơn."
Nhìn thay Mang Son, Huyet Lang Vuong đa nhanh chong hiểu được ý đồ của Tiêu Trần, dù sao thì hắn ta cũng là lão tướng đã chinh chiến hơn phân nửa đời người, đương nhiên là nhanh chóng nhìn ra được mánh khóe ở trong đó.
Mang Sơn trải dài không biết bao nhiêu vạn dặm, gần như có thể nói là kéo dài cả toàn bộ bản đồ của Thiên Lang đế quốc. Hơn nữa, đường đi bên trong Mang Sơn đều có cổ thụ che trời và những con đường nhỏ kéo dài.
Một khi tiến vào trong Mang Sơn thì bọn người Tiêu Trần đã có thể dễ dàng ẩn núp, mà trái lại, đại quân của Thiên Lang đế quốc thì không có cách nào để có thể đồng loạt tiến vào Mang Sơn chứ đừng nói đến việc hành quân bên trong Mang Sơn.
Muốn tìm được bọn người Tiêu Trần bên trong Mang Sơn còn khó hơn rất nhiều lần so với Thiên Lang nguyên.
Bộp một tiếng, bàn tay của Huyết Lang Vương mạnh mẽ đập vào bàn gỗ trước mặt, trong phút chốc, bàn gỗ đã vỡ nát, trong mắt hắn ta tràn đầy sát khí, quát:
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!