Lọc Truyện

Huyền Giới Chi Môn

“Thạch Mục? Lúc trước ta đã nghe chuyện quý quán mới thu nhận một đệ tử mười lăm tuổi đã đạt tới Tôi Thể tầng mười, chẳng lẽ là tiểu huynh đệ này sao?” Cốc Trung nhìn thiếu niên vóc dáng không lấy làm cao lớn gì, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nên biết đại đa số mọi người phải mười tám, mười chín tuổi mới có thể đạt đến cảnh giới Tôi thể đại thành. Còn những ai mới mười lăm tuổi đã luyện đến Tôi Thể tầng mười thì đã được xưng tụng là thiên tài.

Trong Phong thành, số võ đồ mới mười lăm tuổi đã luyện thành Tôi Thể tầng mười chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Điều này tượng trưng cho việc lĩnh ngộ khỉ cảm của những võ đồ này cao hơn so với người khác rất nhiều, hơn nữa sau khi trở thành Hậu Thiên võ giả sẽ có tiềm lực cực lớn.

Suy nghĩ của Cốc Trung nhanh chóng chuyển đổi, gương mặt y hiện lên nụ cười tươi rói, ôm quyền nói với Thạch Mục:

“Ha ha, Thạch huynh đệ quả là tuổi trẻ tài cao, lần tỉ thí này nhất định sẽ hiển lộ tài năng.”

“Đa tạ Cốc huynh.” Thạch Mục khẽ cười, rồi cũng chắp tay đáp lễ.

“Ngươi đã đạt Tôi Thể tầng mười rồi sao?” Thanh niên tên Thiết Đống nghe được cuộc đối thoại của Cốc Trung và Thạch Mục thì đột nhiên xen vào hỏi, giọng của gã bén nhọn khó nghe, giống như còn chưa phát triển hết (tuổi dậy thì bị biến giọng).

“Đúng vậy.” Thạch Mục hờ hững đáp.

“Hừ, ở quê hương ta đã từng giao thủ với một tên võ đồ Tôi Thể tầng muời, kết quả là đến khi y bị ta hạ gục trên võ đài cũng không thể phá được thân thể Hậu Thổ của ta.” Thiếu niên đen gầy nhìn chằm chằm vào Thạch Mục, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.

“Nói như vậy, ta không phải là đối thủ của ngươi rồi. Tiếc là, chưa chắc ta đã đánh với ngươi.” Thạch Mục tùy tiện đáp.

“Bất luận đối thủ của ta là ai, cũng không thể phá được thân thể Hậu Thổ của ta.” Thiết Đống ngạo nghễ xoay người bỏ đi.

Nãy giờ Thiết Đống xem Tôn Tuấn đang đứng bên cạnh Thạch Mục như không tồn tại khiến y tức đến mặt mũi trắng bệch, không nhịn được phải lớn tiếng hét lên:

“Thằng khốn này, cứ như cục rắm thí ấy.”

“ha ha, chuyện này…” Cho dù Cốc Trung giỏi việc xoa dịu đôi bên thì lúc này cũng phải ấp úng không nói được gì.

“Cốc huynh, ngươi hà tất phải nói tốt cho loại người này. Không dối mấy vị, đám võ đồ trong võ quán Hồng Nhạn chúng ta không hề ưa tên Thiết Đống này. Thế nhưng mấy vị giáo đầu lại coi gã là chí bảo, khiến chúng ta phải nhường nhịn. Tuy nhiên, thể chất Hậu Thổ của tên rắm thì này đúng là danh bất hư truyền, chí ít thì ta và Lý huynh không thể làm gì được hắn.” Vị Cổ sư đệ mập mạp cười lạnh tiếp lời.

“Thể chất Hậu Thổ đáng sợ như vậy sao?. Lý huynh, ta nhớ không nhầm thì ngươi am hiểu Bát Thủy Kiếm pháp, rất hiệu quả khi đối phó với ngoại môn ngạnh công.” Lý Vân Phong nghe vậy, hơi kinh ngạc.

“Ha, đợi đến lúc lên lôi đài các vị sẽ được lĩnh giáo uy lực của thể chất Hậu Thổ thôi, không cần ta nói nhiều nữa.” Cốc Trung cười khổ một tiếng rồi trả lời, sau đó không nói gì thêm.

“Hừ, cho dù thân thể Hậu Thổ của Thiết Đống có lực phòng ngự hơn người, lẽ nào Liêu Hỏa thương pháp của Vương Thiên Hào cũng không làm gì được sao?” Tôn Tuấn trầm mặc nãy giờ, chợt cười gằn nói.

“Điều này còn khó nói lắm. Lần tỉ thí trước, Vương đại công tử đã đã dùng thứ thương pháp siêu phàm quét ngang toàn bộ võ đồ của tứ đại võ quán, không ai có thể ngăn cản. Một năm trôi qua, thực lực của Vương Thiên Hào tất nhiên càng kinh người, chẳng qua gã quá cao ngạo, càn quấy khắp nơi, nghe nói có mấy người trong võ quán Kim Cương đã ngứa mắt với gã, sẽ cho gã một trận nhớ đời.” Cốc Trung lắc đầu liên tục nói.

Nghe chuyện đó, không riêng gì Tôn Tuấn mà đám người Lý Vân Phong cũng phải quay người nhìn về phía Vương Thiên Hào. Chỉ có Thạch Mục dường như không nghe thấy gì, chỉ mỉm cười nhìn về phía thiếu niên đen gầy gần đó.

Thiếu niên áo trắng đang cúi đầu lau thương như cảm nhận được điều gì đó nên ngoảnh mặt nhìn về phía này.

Mấy người Lý Vân Phong sợ hết hồn, lúng túng nở nụ cười để lảng tránh ánh mắt của tên thiếu niên.

Ánh mắt không cảm xúc của thiếu niên áo trắng lần lượt quét qua từng người, khi rơi trên người Thạch Mục gã bỗng nhiên đứng dậy, cất trường thương ra sau lưng rồi ngông nghênh đi về phía mọi người.

“Vương. . . Vương công tử, có khoẻ hay không!” Khi hai bên gặp nhau, Cốc Trung chỉ có thể chào hỏi một cách bối rối .

“Ngươi là ai, ta đã gặp ngươi lần nào sao?” Vương Thiên Hào lạnh lùng hỏi ngược lại.

Sắc mặt Cốc Trung chợt đỏ rồi lại trắng bệch.

Mấy người Lý Vân Phong thấy cảnh này thì câm như hến không dám hé nửa lời, chỉ để mặc ánh mắt của thiếu niên áo trắng lần nữa đảo qua.

“Ngươi tên gì? Thuộc võ quán nào?” Cuối cùng Vương Thiên Hào cẩn thận đáng giá Thạch Mục một lượt, chỉa mũi thương vào người hắn rồi lên tiếng hỏi với giọng điệu vô cảm.

“Ồ, ngươi có chuyện gì?”

Thạch Mục nhíu mày, quay đầu nhìn về phía vị Vương đại công tử này với ánh mắt cực kỳ bình tĩnh .

“Hình như ta đã gặp người ở đâu rồi thì phải?” Vương Thiên Hào nhìn Thạch Mục, hai mắt híp lại hỏi.

“Không, đây là lần đầu tiên ta gặp các hạ.” Thạch Mục không hề chớp mắt, khẳng định nói.

“Chưa từng gặp? Nhưng ta cảm thấy ngươi rất quen!” Vương Thiên Hào vẫn dùng mũi thương chỉ vào Thạch Mục, trên mặt tóat lên một tia ngờ vực.

“Vương công tử, ngươi đã gặp Thạch sư đệ ở chỗ nào trong Phong thành sao?” Lý Vân Phong rốt cuộc ho nhẹ một tiếng mở miệng, nhưng trong lòng y cũng lấy làm kỳ quái.

Lai lịch của Thạch Mục y cũng biết mấy phần, không hề có bất cứ quan hệ gì với Vương Thiên Hào.

Đám người Cốc Trung, Tôn Tuấn thấy cảnh này càng thêm buồn bực.

“Khà khà, chắc là ta đã nhầm người. Ngươi tên là Thạch Mục đúng không, rất tốt, hi vọng lát nữa trên võ đài, có thể cùng nhau luận bàn một phen.” Sau khi quan sát kỹ càng Thạch Mục, con ngươi Vương Thiên Hào chợt co lại rồi đột nhiên cười lớn, thu trường thương lại bỏ đi.

Đám người Cốc trung, Lý vân Phong thấy vậy thì quay mặt nhìn nhau, cũng không biết hành động vừa rồi của vị võ đồ đệ nhất Phong thành này có ý gì?

“Thạch huynh đệ, ngươi quen Vương Thiên Hào sao?” Lý Vân Phong không nhịn được hỏi.

“À, có lẽ không thể coi là quen biết được.” Thạch Mục sờ sờ cằm, trả lời qua loa.

“Sao lại – không thể coi là quen biết?” Lý Vân phong trợn to hai mắt, đột nhiên y cảm giác Thạch Mục ở trước mặt bỗng trở nên thần bí vạn phần.

Mấy người Cốc Trung ở bên cạnh cũng nghi hoặc đầy bụng nhưng xem dáng vẻ của Thạch Mục thì không tiện hỏi han gì nữa đành đi chỗ khác.

“Phong sư huynh, huynh thấy không? Vương Thiên Hào vừa đi đến chố võ quán Lưu Phong và Hồng Nhạn, còn đưa trường thương ra nữa, nhưng chỉ mới nói vài câu đã trở về. Rốt cuộc y đang giở trò quỷ gì vậy?” võ quán Thiên Lộc thân là địa chủ nên lần dự thi này không chỉ có ba đệ tử mà có tới tận bảy tên, đứng ở trung tâm là một thanh niên trên mặt có vết đao, ánh mắt hung ác. Đây chính là Phong Quân, võ đồ có tiếng tăm nhất của võ quán Thiên Lộc.

Phong Quân vừa nghe sư đệ nói vừa dùng ánh mắt như muốn nuốt sống người khác để quan sát nhất cử nhất động của Vương Thiên Hào.

Gã chính là cháu trai của quán chủ võ quán Thiên Lộc, từ nhỏ không chỉ đã tu luyện võ kỹ Thiết Y Thể đặc hữu cực kỳ bá đạo của võ quán mà còn luyện được võ kỹ Hắc Sát Thủ vô cùng lừng lẫy tới hỏa hầu nhất định. Vì thế tuy năm đó không thể tiến vào võ viện Khai Nguyên, nhưng tới nay gã vẫn không hề để đám võ đồ cùng tuổi trong Phong thành vào mắt, cũng từng nhiều lần thắng lợi ở các lần võ quán so tài.

Nhưng tất cả những thứ này đã tan biến sau lần hội võ trước, gã bị tên võ đồ Vương Thiên Hào nhỏ tuổi hơn dùng trường thương đánh bại.

Phong Quân gã chưa bao giờ thống hận một người nào như thế, thậm chí đã chuyên tâm tu luyện suốt mấy tháng không hề đi ra khỏi võ quán một bước, tất chỉ chỉ vì để báo thù rửa hận.

Trước đây không lâu, gã còn đi khiêu chiến một võ đồ rất mạnh khác, tuy bị y phá vỡ Thiết Y Công, phải nằm trên giường hơn một tháng, nhưng lại nhân họa đắc phúc, khiến cho Thiết Y Công của gã đạt tới đại thành.

Vì thế, gã rất tự tin trong lần tỉ thí võ quán này có thể đạp Vương Thiên Hào xuống dưới chân mình.

Chẳng qua, khi gã nhìn thấy Vương thiên Hào lần nữa thì lòng tự tin lập tức vơi đi mấy phần.

Phong Quân nghĩ tới đây, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, mở miệng:

“Các ngươi chắc chắn lần này võ quán Hồng Nhạn và võ quán Lưu Phong chỉ có tên có thể chất Hậu Thổ kia là đáng chú ý thôi sao? Những kẻ còn lại thật sự không đáng nhắc tới à?”

“Phong sư huynh yên tâm. Chúng ta đã nghe ngóng nhiều lần, vốn dĩ thực lực của hai võ quán này đã yếu hơn võ quán Thiên Lộc và võ quán Kim Cương, người đáng để sư huynh quan tâm chỉ có thằng nhóc nhà quê có thể chất Hậu Thổ. Chỉ là, cho dù tên này thân mang võ thể nhưng xuất thân từ thâm sơn cùng cốc, nên cũng khó mà luyện được võ kỹ cao cấp gì, Thiết Y Thể của sư huynh đâu hề thua kém thân thể Hậu Thổ, lại thêm Tôi Thể tầng mười, thì muốn hành hạ tên nhà quê này thế nào chẳng được chứ.” Gã đệ tử Thiên Lộc võ quán đứng bên cạnh ra sức tâng bốc.

“Thế thì tốt, như vậy ta sẽ toàn tâm toàn ý đối phó với Vương Thiên Hào.” Phong Quân sờ mặt mình, ánh mắt lộ hung quang nói.

Chẳng qua cũng kỳ quái, lời vừa ra khỏi miệng, vết thương ở dưới sườn vừa mới khỏi chưa lâu mơ hồ truyền đến cảm giác khó chịu.

Thời gian chừng một bữa cơm trôi qua, cánh cửa sương phòng ở phía sau sân luyện võ mở toang, tiếng cười lớn vang lên, mấy vị giáo đầu đã bước ra, dường như họ trò chuyện rất vui vẻ, giống như bạn tốt nhiều năm mới gặp lại vậy.

“Được rồi, tứ đại võ quán so tài, chính thức bắt đầu.” Quán chủ võ quán Thiên Lộc – Phong Lãnh Thiền, đảo mắt nhìn đám võ đồ đang đứng trong võ trường, cao giọng tuyên bố.

 

Nghe Phong Lãnh Thiện nói như vậy, tinh thần của Thạch Mục và đám đệ tử các võ quán đều trở lên nhất chấn, nhao nhao tiến lên đứng vây quanh lôi đài.

Mấy vị giáo đầu Lệ Thương Hải cũng đã đi tới, trong đám người còn có hai vị có khuôn mặt lạ lẫm. Một người mặc áo giáp, bên hông có đeo một thanh kiếm, thần sắc giống như cười mà không phải cười, hẳn là một gã võ quan. Vị còn lại có mái tóc được búi lại lên cao, mặt không biểu tình, là một vị phu nhân thanh tú xinh đẹp, niên kỷ chừng ba mươi, chính là Hậu Thiên võ giả được tứ đại võ quán mời đến làm trọng tài.

Vị võ quan làm chức Vệ Quân Giáo Úy của Phong Thành, còn vị phu nhân cũng là thủ lĩnh của một thế lực bản địa cỡ lớn nào đó trong thành.

Một lát sau, Phong Lãnh Thiện đi lên lôi đài tuyên bố quy tắc tỉ thí.

“Lần tỷ thí này cũng giống như các lần tỷ thỉ trước đây, dùng ba vòng để xác định thắng thua. Từng vòng một, tứ đại võ quán đều có thể phái ra một đệ tử chủ động lên lôi đài để khiêu chiến, võ quán bị khiêu chiến phải tận lực nghênh chiến, đệ tử nào thất bại sẽ không được đi tiếp vào vòng tỷ thí tiếp theo, đệ tử chiến thắng có thể tiếp tục khiêu chiến những đệ tử của võ quán khác. Sau ba vòng thì lấy số quyền khiêu chiến còn lại của võ quán đó để xác định bài danh.”

Phong Lãnh Thiện vừa nói xong liền nhảy xuống dưới, vị võ quan kia liền điềm tĩnh đi lên ôm quyền qua loa một chút rồi đứng đó chẳng nói câu nào.

Ở phía dưới lôi đài, Lý Vân Phong nghe xong quy tắc tỷ thí thì miệng liền hơi nhếch lên một cái.

“Lý huynh, huynh đối với quy tắc tỷ thí này có ý kiến gì chăng?” Thạch Mục nhìn thấy liền tò mò hỏi một câu.

“Thạch huynh đệ có chỗ không biết, loại tỷ thí khiêu chiến ba vòng này thực ra đối với những võ quán có được đệ tử mạnh mẽ thì tất sẽ có lợi nhất rồi. Lần tỷ thí trước, tên Vương Thiên Hào kia đại diện cho võ quán Kim Cương tham gia thi đấu, suýt nữa dùng sức một mình y quét ngang cả ba vòng, các võ quán khác đều không có ai có thể chống lại hắn.” Lý Vân Phong cười khổ nói.

“Thì ra là thế, loại quy tắc khiêu chiến giữa các võ quán đúng là thập phần thú vị.” Thạch Mục nghĩ qua một lát liền hiểu được hàm nghĩa sâu xa của quy tắc này, khẽ nở nụ cười.

Đúng lúc này trên lôi đài đã có người nhảy lên cao giọng nói:

“Tại hạ là Ngô Minh của Thiên Lộc võ quán, xin được lĩnh giáo vũ kỹ của các vị sư huynh võ quán Lưu Phong.”

“Vân Phong, ngươi lên đi. Lần trước tên này đã từng bại trong tay ngươi, bây giờ để ngươi lên ứng phó với hắn hẳn là không có vấn đề gì.” Đại hán mặt đỏ của võ quán Lưu Phong thấy vậy cũng không thèm quay đầu lại mà trực tiếp phân phó một tiếng.

“Mẫn sư phó, người yên tâm. Tiểu tử này giao cho con.” Lý Vân Phong đang bận nói chuyện với Thạch Mục, sau nghi nghe thấy thế liền ưỡn ngực trả lời.

Lý Vân Phong thuận tay đưa về phía sau hông, lập tức trên tay hiện lên hai cái bao tay màu xanh, khi vung lên còn phát ra từng tiếng “đinh đương” giòn vang, phía bên mặt ngoài còn khảm nạm mấy khối chỉ giáp làm bằng mấy tấm thanh đồng.

Lý Vân Phong nhảy lên lôi đài, thanh niên lền trước liền nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay cầm hai thanh chủy thủy sáng loáng lao thẳng đến.

Trong chốc lát, hai người bắt đầu quần đấu với nhau.

Thân hình Lý Vân Phong uốn éo, cánh tay liên tục vung vẩy, nắm đấm của hắn đi theo những góc độ cực kỳ quỷ dị công kích địch nhân.

Thanh niên tên gọi Ngô Minh điều khiển hai thanh chủy thủ một cách khéo léo, tạo lên một màn phòng ngự mưa gió không lọt, thỉnh thoảng va chạm với nắm đấm của Lý Vân Phong liền bắn ra từng tia lửa nhìn rất đẹp mắt.

“Không tốt, Ngô Minh đã tu luyện Phá Không Chủy đến nỗi hắt nước cũng không lọt, chỉ sợ Vân Phong phải ăn không ít thiệt thòi rồi.” Đại hán mặt đỏ nhìn một lát, sắc mặt liền biến hóa.

“Quả đúng là thế, năm đó Phá Không Chủy của Ngô Minh mới chỉ tu luyện ở mức nhập môn, không nghĩ tới chỉ trong một năm ngắn ngủi mà hắn đã có thể tu luyện đến cấp độ tiểu thành, Mãng Cốt Quyền của Vân Phong vẫn chưa đủ hỏa hầu, bây giờ muốn thủ thắng quả thật rất khó.” Lệ Thương Hải cũng bình tĩnh nói.

Dường như là để xác thực lời nói vừa rồi, lúc này trên lôi đài bỗng nhiên nổi lên một loạt tiếng gầm nghẹ, hai bóng người đang quần đấu với nhau bỗng nhiên tách ra, Ngô Minh loạng choạng liên tục lui lại mấy bước, một tay đè chặt lên ngực, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Ở phía đối diện, Lý Vân Phong đang bị hai cây chủy thủ sáng loáng chia nhau cắm vào hai bên đầu vai hơn phân nửa, máu tươi đầm đìa, rõ ràng đã không còn lực tái chiến.

“Trận đầu võ quán Thiên Lộc thắng!” Vị võ quan đang ở trên lôi đài tiến lên một bước tuyên bố.

Lý Vân Phong hung hăng liếc mắt nhìn Ngô Minh, sau đó chỉ có thể không cam lòng rời khỏi lôi đài.

“Phốc phốc” hai tiếng, đại hán mặt đỏ dùng ngón tay điểm lên hai đầu vai của Lý Vân Phong, sau đó tiếp tục bức hai cây chủy thủ ra, hai đạo tơ máu phun ra cao hơn một xích sau đó lập tức ngừng chảy.

“Lập tức bôi thuốc, băng kỹ miệng vết thương lại, qua năm ba ngày có lẽ sẽ không có gì đáng ngại.” Đại hán mặt đỏ trầm giọng nói.

Lý Vân Phong mặc dù đang đau nhức, cũng chỉ có thể liên tục gật đầu cảm ơn.

Lúc này, trên lôi đài đã có một thanh niên của Kim Cương võ quán cầm côn nhảy lên khiêu chiến Thiên Lộc võ quán.

Rốt cuộc thì một gã đệ tử của võ quán Thiên Lộc cũng cầm đao nhảy lên, hai người lại tiếp tục “binh binh ba ba” với nhau.

Sau mười hiệp đấu, gã thanh niên của Kim Cương võ quán vô ý bị đối phương đánh bay mất binh khí trong tay, chỉ còn cách nhận thua lui xuống.

Thiên Lộc võ quán thắng liên tiếp hai trận, nhất thời uy danh đại thịnh, Phong Lãnh Thiện ngồi một bên vuốt ve chòm râu, vẻ mặt đắc ý cười ha hả.

Hai cuộc tỉ thí trôi qua, bên dưới lôi đài bắt đầu nghị luận xôn xao.

“Mấy màn vừa rồi thì có cái gì đáng coi chứ, ta sớm nghe nói đến đại danh Hậu Thổ Chi Thể, tiểu tử, ngươi hãy mau ra đây để cho ta lĩnh giáo một chút đi.” Đúng lúc này, bỗng nhiên từ trong đám người có một người đi ra cầm trường thương nhảy lên đứng vững trên lôi đài, nhìn về phía võ quán Phi Hồng lớn tiếng nói.

Người này mặt mũi tràn đầy vẻ kiêu ngạo, không phải Vương Thiên Hào thì là ai.

“Tên tiểu tử này đúng là không có não mà, không phải đã nói với nó từ đầu rồi a, không nên nóng vội lên lôi đài sớm như vậy, đã thế trận đầu tiên lại còn đi khiêu chiến võ quán Phi Hồng nữa chứ.”

Một lão giả tóc muối tiêu bên phíavõ quán Kim Cương có không kịp kéo Vương Thiền Hào lại, tức giận giẫm chân mắng to lên.

Bên Phi Hồng võ quán thấy thế thì xôn xao một hồi.

Thiết Đống thấy vậy thì trong mắt hung quang đại thịnh, đang muốn nhảy lên lôi đài thì bị một lão giả râu dài tiến lên trước giữ y lại, lắc đầu nói:

“Đống nhi, ngươi không cần phải lên sớm như vậy, nếu như ngươi không thủ thắng thì sẽ hao tốn thể lực rất lớn, sẽ không trụ lại được đến trận cuối. Cốc Trung, ngươi đi lên thăm dò xem Liêu Hỏa Thương Pháp của Vương Thiên Hào có tiến bộ chút nào không.”

Cốc Trung nghe nói thế thì trong lòng buồn bực không thôi, nhưng phải ngao ngắn đáp ứng một tiếng rồi cầm trường kiếm nhảy lên lôi đài.

“Ta tìm được ngươi rồi, không phải ngươi, đổi tên tiểu tử kia đi lên đi.” Vương Thiên Hào vừa thấy Cốc Trung nhảy lên thì sốt ruột nói.

“Các hạ trước tiên cứ đánh bại ta đã, suy nghĩ chuyện khác làm gì.” Cốc Trung mặc dù thập phần sợ hãi Vương Thiên Hào nhưng nghe được câu vừa nãy không khỏi thẹn quá hóa giận khẽ quát một tiếng, trường kiếm trong tay run lên hóa thành một trận cuồng phong quét ra.

Đúng là Phi Phong Kiếm Pháp mà hắn đã khổ luyện nhiều năm.

“Tự chuốc lấy phiền toái, thật không thú vị chút nào!” Sắc mặt Vương Thiên Hào trầm xuống, trường thương trong tay quét ngang trước người, nửa đoạn phía trên của trường thương bỗng nhiên trở lên mơ hồ giống như biến mất không thấy gì nữa.

“Phốc” một tiếng, một đoàn hỏa diễm lớn cỡ chén cơm bỗng nhiên hiện ra trước người Vương Thiên Hào, hóa thành một đoàn ánh sáng màu đỏ bắn thẳng ra.

“Oanh” một tiếng thật lớn, Cốc Trung hét thảm một tiếng, cả người bốc mùi khét lẹt bay ngược ra sau rơi khỏi lôi đài.

Đoàn hỏa quang kia quay tròn một vòng rồi sau đó mới hiện ra nguyên hình, đúng là mũi thương phát ra hàn quang lóng lánh, nhưng ngoài mặt bị một đoàn lửa bao lấy thiêu đốt rạt rào, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị.

“Liệu Hỏa Chi Diễm!”

Lão giả râu dài của Phi Hồng võ quán đứng dưới thấy vậy liền hoảng sợ quát to một tiếng bay lên hóa thành một đạo bóng xám giơ hai tay tiếp lấy Cốc Trung đưa xuống.

Sau khi lão giả râu dài hạ xuống liền thấy rõ ngực Cốc Trung biến thành một mảng đã đen sì , hơn phân nửa quần áo đều đã bị hóa thành tro, những chỗ da thịt lộ ra thì cũng có từng mảng phổng rộp lớn nhỏ không đều nhau, nhìn thê thảm vô cùng!

“Hứa huynh, không ngờ Vương hiền điệt đã đem Liệu Hỏa Thương Pháp tu luyện đến cảnh giới như thế này, ngươi đúng là lừa gạt chúng ta đến là khổ a.” Lão giả râu dài ôm lấy Cốc Trung, mặt tái mét quay đầu hướng lão giả tóc muối tiêu Hứa thúc chất vấn.

“Ha ha, ngươi cũng không nên đổ oan uổng cho ta thế. Thực ra ta cũng vừa mới biết được Thiên Hào hiền chất tu luyện thành Liệu Hỏa Chi Diễm, đúng ra thì căn bản không có khả năng, đây là chiêu số mà chỉ có võ giả Hậu Thiên mới có thể thi triển ra được.” Lão giả Hứa thúc của Kim Cương võ quán vừa mừng vừa sợ không lưỡng lự trả lời.

“Tốt, tốt, ta nhớ kỹ chuyện này.” Lão giả râu dài đột nhiên giẫm mạnh chân, không làm gì được đành vội vã cho người đưa Cốc Trung đến tĩnh thất chữa thương.

Lúc này, các giáo đầu của các võ quán khác đều quay đều nhìn về phía Vương Thiên Hào, ánh mắt giống như đang nhìn một quái vật mặt xanh nanh vàng vậy, thần sắc đúng là khó có thể tin.

“Điều đó không có khả năng, như thế mà một võ giả Võ Đồ Cảnh lại có thể tu luyện thành Liệu Hỏa Chi Diễm chứ, nếu hắn như vậy thì còn có ai có thể ngăn được công kích kia.” Sắc mặt của Lệ Thương Hải cũng cực kỳ khó coi thì thào liên tục.

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận