Lọc Truyện

Edit by Hạ Vi Lam
Chương 70 : Phiên ngoại
Hoài Vương phủ.
Từ khi Chu Kỳ vào ở trong Đông cung, Hoài Vương đối với Hoài Vương phi liền dần dần lạnh nhạt, Hoài Vương bắt đầu chuyên sủng Trắc phi Tạ Triêu Vân, thậm chí làm Tạ Triêu Vân sinh hạ cho hắn thứ tử Huy Ca, Hoài Vương Đại trưởng tử Huyên Ca cũng không quá chào đón nữa. 
"Nương, ta muốn phụ vương."
Lúc Huy Ca đầy tháng, Hoài Vương cao hứng mở tiệc chiêu đãi tân khách, Huyên Ca hai tuổi trơ mắt nhìn phụ vương ôm đệ đệ rất lâu, tiểu gia hỏa nhịn không được, theo mẫu thân trở lại chỗ ở vắng ngắt, Huyên Ca một đầu bổ nhào vào trong ngực của mẫu thân, ủy khuất khóc lên :
"Phụ vương chỉ ôm đệ đệ, không ôm ta nữa rồi."
Hoài Vương phi ôm con trai bé nhỏ, cố gắng giơ tay lên mặt, không cho nước mắt rơi xuống. Chu Kỳ cứu được mạng của con trai, nàng cảm kích đến mỗi dùng mạng của mình nếu có thể cảm ơn Chu Kỳ, trượng phu ngay từ đầu cũng rất vui mừng, vui mừng vì xưa nay đệ đệ Lão Tứ thanh lãnh cư nhiên như thế lại để ý tình huynh đệ, nhưng mà Chu Kỳ làm Thái tử, trượng phu liền càng ngày càng ngày khó tình.
Hắn cảm thấy, nếu như không phải con trai sinh bệnh cho Chu Kỳ có cơ hội lập công, chi vị Thái tử nhất định là hắn. Thánh chỉ đã hạ, trượng phu không thể kháng chỉ. Trái với ý chỉ của hoàng thượng, trượng phu liền đem oán khí rơi lên trên người nàng, mới đầu hắn chỉ là cố ý sủng ái Tạ Triêu Vân cho nàng ngột ngạt, càng về sau, hắn ngay cả đến Huyên Ca của bọn họ cũng không cần.  
Hoài Vương phi khóc qua oán qua hận, cuối cùng, nàng chỉ có thể chiếu cố con trai, thề không thể tiếp tục để con trai chịu khổ. Hoài Vương phi không ngốc, con trai bệnh nặng trong lúc đó nàng không rảnh quan tâm những chuyện khác, con trai khỏi bệnh rồi, Hoài Vương phi liền âm thầm điều tra bệnh của con trai là thế nào mà đến.
Bệnh sốt rét truyền nhiễm, vì sao Hoài Vương phủ có nhiều người như vậy, chỉ có con trai là bị? Khẳng định có người cố ý hại con trai. Hoài Vương phủ hết thảy có năm nữ nhân, con trai xảy ra thì ai có lợi lớn nhất, Hoài Vương phi liền hoài nghi ai nhất.
Tạ Triêu Vân là số một trong những đối tượng hiềm nghi của nàng. Thật vất vả mới cứu được con trai, Hoài Vương phi đề phòng rất cẩn thận
Lúc Huyên Ca bảy tuổi, người kia rốt cục lại xuất thủ, mặc dù làm rất bí mật và cẩn thận, nhưng vẫn bị Hoài Vương phi bắt được nhân chứng vật chứng. Vì để tránh cho Hoài Vương thiên vị Tạ Triêu Vân, Hoài Vương phi trực tiếp bẩm báo trước mặt Vĩnh Gia đế.
Lại có người muốn mưu hại cháu của hắn? Vĩnh Gia đế nổi giận, lệnh Đại Lý Tự nghiêm tra, căn cứ vào Hoài Vương phi trù tính năm năm mới thu được đủ chứng cứ, Đại Lý Tự chẳng những tra ra Tạ Triêu Vân lần này mưu hại Hoàng trưởng tôn mà còn là thủ phạm thật ở phía sau màn, thế nên chân tướng Huyên Ca bỗng nhiên bị bệnh sốt rét đều tra ra được.
Chứng cứ vô cùng xác thực, Vĩnh Gia đế ban một chén rượu độc cho Tạ Triêu Vân. Nhưng lần này, Anh Quốc Công không cần Thái hậu nhắc nhở cũng biết nên làm như thế nào, chủ động đưa sổ con thỉnh cầu trừ tước từ quan, cáo lão hồi hương. Anh Quốc Công đưa sổ con ba lần, Vĩnh Gia đế liền trả lại sổ con ba lần.
Thái hậu không chịu nổi, gọi con trai tới dạy dỗ một trận:  " Nếu ngươi hi vọng lão nương sống lâu mấy năm nữa, sớm một chút đuổi bọn họ đi." 
Không biết có phải hay không cùng Lục thị trò chuyện, Thái hậu gần đây đến nói chuyện cũng càng ngày càng ngay thẳng. Lớn như vậy rồi không thể bất hiếu, Vĩnh Gia đế cũng không dám trái ý, tranh thủ thời gian chuẩn bị sổ con dưỡng lão cho Anh Quốc Công.
Sau khi Tạ Triêu Vân chết, Hoài Vương rốt cục cũng tỉnh ngộ. Thứ hại hắn cùng chi vị thái tử không phải do Huyên Ca, mà là do Tạ Triêu Vân mưu hại Huyên Ca. Vừa hối hận vừa hận, Hoài Vương lập tức không thèm quan tâm con trai của Tạ Triêu Vân, thành tâm đền bù Hoài Vương phi cùng Huyên Ca.
Nhưng mà Huyên Ca đã bảy tuổi, bị phụ vương lạnh nhạt sáu năm, Huyên Ca đã sớm không để ý phụ vương quan tâm mình, đối với hắn mà nói, phụ vương so ra kém hơn mẫu thân, đối với hắn Thái Tử phi yêu mến có thừa cũng không sánh nổi. Bất quá, Huyên Ca phát hiện mẫu thân tựa hồ cùng phụ vương hòa hảo rồi.
Bí mật, Huyên Ca tò mò hỏi mẫu thân: "Nương, ngươi tha thứ cho phụ vương rồi ư?"   
Hoài Vương phi cười: "Nương chưa từng hận phụ vương của ngươi." 
Huyên Ca mặc dù đã trưởng thành, lại không hiểu mẫu thân nhiều lắm, nhiều năm như vậy vắng vẻ, làm sao mẫu thân lại không hận?
Hoài Vương phi nghĩ nghĩ, thấp giọng thở dài: "Nương chỉ là, không thích hắn nữa rồi."
Gả cho Hoài Vương, nàng rất vui vẻ, cũng rất thương tâm, bây giờ phong ba đều đi qua, trong lòng của nàng chỉ còn con trai, Hoài Vương hắn, bây giờ chỉ là phu quân Vương gia mà thôi. Hắn là Vương gia, nàng kính sợ hắn, sẽ không giống như trước kia nhớ mong hắn có đói không nữa, có bệnh hay không, vui vẻ hay là ưu sầu.
"Huyên Ca nhớ kỹ, về sau ngươi phải thật tốt cùng Diệu Ca ở chung, làm đại ca tốt của hắn." Hoài Vương phi cười mà dặn dò.
Không có gì bất ngờ xảy ra, Diệu Ca sẽ là đế vương, con trai cùng Diệu Ca làm hảo huynh đệ, đời này liền an ổn.
Huyên Ca trịnh trọng gật đầu: "Nương yên tâm, ta đều nhớ kỹ."
Hoài Vương cũng không phải đầu gỗ, thê tử cùng trưởng tử biến hóa, hắn biết cũng không thể làm gì. Trong lòng của hắn đắng chát, quanh đi quẩn lại, cuối cùng sủng thê cùng ái tử của hắn cũng mất, vị trí kia cũng mất. Không cách nào giải quyết được, Hoài Vương bắt đầu say rượu, mỗi ngày say khướt, tầm thường vô vị. 
........................
Thái hậu đi Pháp Hoa Tự một chuyến. Bà là đến xem Tạ Tấn. Mà tên tụng kinh cầu phúc kì thực bị u cấm nhiều năm - Tạ Tấn, đã sớm điên rồi.
Trông thấy võ tăng đẩy cửa ra. Ánh nắng tràn vào cấm thất, Thái hậu ngẩng đầu, nhìn thấy Tạ Tấn đã từng là cháu trai chi lan ngọc thụ, tóc tai bù xù ngồi dưới đất, trong ngực ôm một cái Bồ Đoàn rách rưới. Giống như là bị ánh nắng sáng tỏ đâm mù con mắt, Tạ Tấn lập tức ôm chặt Bồ Đoàn trốn đến trên giường, đưa lưng về phía cổng nằm, một bên cảnh giác quay đầu dò xét Thái hậu một bên mơ hồ không rõ nói gì đó, ô ô ô, không ai có thể nghe rõ, nhưng nhìn động tác của hắn, hắn tựa hồ đem Bồ Đoàn kia trở thành người nào đó, không cho phép người khác đem bọn hắn tách ra. 
Thái hậu rơi lệ. Chà xát nước mắt, hai cái võ tăng vượt tiến vào, phòng ngừa Tạ Tấn tập kích i, sau đó Thái hậu mới dẫn tâm phúc ma ma đi tới bên giường. Nhìn Tạ Tấn trên giường điên điên khùng khùng, Thái hậu không đành lòng mà nói:
"Nhìn như ngươi vậy, còn không bằng chết đi cho xong, sớm ngày đầu thai đến làm người tốt, kiếp sau an phận, đừng lại hại người nữa."
Tạ Tấn ôm Bồ Đoàn thật chặt. Thái hậu lau đi nước mắt. Lão ma ma mở hộp cơm trong tay ra, lấy ra một con gà quay thơm ngào ngạt bày tại trước mặt Tạ Tấn.
Hai mắt Tạ Tấn sáng lên, nắm lấy gà quay liền gặm, gặm nhưng vẫn còn chưa quên ôm Bồ Đoàn. Gặm được một nửa, Tạ Tấn đột nhiên mở to hai mắt nhìn, đau bụng kêu lên, nhưng dù vậy, hắn đều chỉ là thống khổ, cũng vô dụng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Thái hậu và hai võ tăng kia.
Thái hậu đã rõ, Tạ Tấn là điên thật rồi.  
Bà hướng võ tăng gật gật đầu. Võ tăng ngay lập tức đem giải dược đút cho Tạ Tấn, lúc đầu cũng không phải độc. Thuốc, sẽ chỉ làm người đau bụng khó nhịn thôi.
Ăn giải dược, Tạ Tấn chậm rãi bình phục lại, lần này, hắn rõ ràng sợ hãi đám người của Thái hậu, ôm Bồ Đoàn co rúm lại ở bên trong giường, trong mắt càng không ngừng rơi lệ, làm bẩn thỉu tóc. Thái hậu lại không đành lòng nhìn, khoát tay áo. Hai võ tăng liền nâng Tạ Tấn lên, tiễn xuống núi giao cho phụ thân của Tạ Tấn. Để cháu trai cùng người nhà đoàn viên, cùng một chỗ rời xa kinh thành, đây chính là điều cuối cùng Thái hậu có thể vì nhà mẹ đẻ mà làm. 
Hồi cung về sau, Thái hậu đem việc này nói cho Từ Nhu Gia. Từ Nhu Gia không biết nên cảm tưởng gì, thế tử Anh Quốc Công đã từng kiêu ngạo như vậy, cuối cùng lại rơi vào điên điên khùng khùng.
Thế nhưng, có thể trách ai đây?
Đời trước Tạ Tấn muốn giết nàng, đời này hắn lại muốn giết nàng, coi như nàng chỉ là A Đào, nhưng bị Tạ Tấn cố chấp bảo là Nhu Gia biểu muội, biết được Tạ Tấn muốn đối với A Đào làm ra những thứ gì, Từ Nhu Gia khắp cả người phát lạnh, không có bất kỳ cảm động nào. 
"Chàng nói xem, hắn điên thật rồi sao?"
Trời tối người yên, Từ Nhu Gia không quá yên lòng hỏi Chu Kỳ, không phải nàng không tin ánh mắt của tổ mẫu, mà là vì Tạ Tấn quá cực đoan, vạn nhất hắn giả điên, Từ Nhu Gia sợ hãi.
Chu Kỳ nhắm mắt lại rồi hôn trán của nàng: "Ta phái người theo dõi, hắn tốt nhất là điên thật, bằng không hắn có bất kỳ dị động, người của ta sẽ lập tức động thủ."
Từ Nhu Gia yên tâm.
Nhưng nàng không biết là, Chu Kỳ là sẽ không cho phép một cái hậu hoạn ẩn núp lâu như vậy.
Đám người Tạ gia còn đang trở về quê hương, ngày nào đó trong đêm, Tạ Tấn điên điên khùng khùng đột nhiên chạy đến nóc phòng, sau đó lại điên điên khùng khùng nhảy xuống, chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ. 
Tạ Tấn dễ đối phó, Chu Kỳ nhẫn nhịn lâu cái đinh trong mắt, là Kính Vương Chu Dụ.
Hắn sẽ không quên thù năm đó Chu Dụ suýt nữa lấn tới làm nhục biểu muội Lục Nghi Lan, chỉ là Chu Dụ cực kì cẩn thận, không có để Chu Kỳ tìm tới một cái đã có thể trừ Chu Dụ, cũng sẽ không để phụ hoàng hoài nghi đến trên đầu của hắn.
Bất quá không sao, Chu Kỳ có thể đợi, chờ hắn đăng cơ, điều thứ nhất là xử trí liền Chu Dụ. Hắn có thể đợi, Chu Dụ đợi không được, hắn so bất luận kẻ nào đều rõ ràng, Chu Kỳ nhớ kỹ hắn.
Như thế nào sống sót?
Chu Dụ đầu tiên muốn tạo phản, nhưng Chu Kỳ nhìn chằm chằm, hắn quá gấp, Chu Dụ nếu dám kết bè kết cánh, liền không khác chủ động đem tay đưa cho Chu Kỳ, lại để cho Chu Kỳ đi trước mặt phụ hoàng thưa hắn.
Không thể tạo phản, vậy cũng chỉ có thể ve sầu thoát xác.
Vĩnh Gia đế ngự giá thân chinh một năm kia, Chu Dụ chủ động xin đi, Chu Kỳ là Thái tử lưu thủ kinh thành, theo đại quân rời đi kinh thành một khắc này, Chu Dụ quay đầu nhìn lại, khóe miệng hiển hiện cười lạnh.
Chỉ cần hắn có thể còn sống sót, hắn liền thắng Chu Kỳ. Nhưng Chu Dụ không muốn sống quá uất ức, càng nghĩ, hắn quyết định đầu hàng địch. Hắn xưa nay dáng vẻ thấp, địch quốc không ai nhận ra hắn, chỉ cần hắn mang theo một cái đầu lâu Đại tướng đi trại địch, lại giả cái thân phận, phần này công lao cùng bản lãnh của hắn, tại địch quốc vớt cái quan võ không có vấn đề gì. Chu Dụ âm thầm chuẩn bị hết thảy.
Nhưng hắn không ngờ tới, kế hoạch của hắn còn chưa kịp áp dụng, trên chiến trường, không biết là ai đẩy hắn, Chu Dụ hoàn hồn, đại đao của địch tướng đã cắm vào lồng ngực của hắn.
Kính Vương Chu Dụ, chết tại trên chiến trường, hi sinh vì nước.
Dù sao cũng là cốt nhục, Vĩnh Gia đế mất mấy giọt lệ. Tin Kính Vương qua đời truyền đến kinh thành, Đông cung, Thái tử Chu Kỳ chỉ là cười lạnh.
Kiểu chết này, kỳ thật lợi cho Chu Dụ quá, nhưng mà phụ hoàng lớn tuổi, Chu Kỳ không hi vọng Lão gia thương tâm, lại còn muốn nổi giận trong bụng.
Từ Nhu Gia nhưng không biết tay nam nhân của nàng dài như vậy, nghe tin Kính Vương qua đời, nàng sinh lòng cảm khái:
"Không nghĩ tới cái loại người như hắn cũng đi ra chiến trường."  Nàng còn tưởng rằng Chu Dụ chỉ là đi theo mà góp náo nhiệt thôi.
Khóe miệng Chu Kỳ giật một cái, cuối cùng vẫn là nhịn xuống. So với việc để thê tử biết hắn dùng những thủ đoạn tàn nhẫn kia, Chu Kỳ thà rằng để cho nàng đánh giá cao Kính Vương một chút, cũng không muốn để cho nàng sợ hắn.
"Không còn sớm, ngủ đi."
Đem thê tử nhỏ nhắn xinh xắn ôm vào trong ngực, Chu Kỳ cấp tốc dùng động tác làm cho nàng quên hết những người khác, những người kia không liên quan.
Từ nay về sau, chỉ ngươi và ta.
Tác giả có lời muốn nói: ừ, cần bàn giao nhóm vai phụ đều đã bàn giao, liền để cữu cữu và Lục thị, Tứ Gia biểu muội tiếp tục làm một gia đình vui vẻ đi, hắc hắc, có duyên lại gặp lại ——
/ ~ Ôi mình cũng nể tốc độ edit của mình quá trời luôn, bắt đầu edit từ 17/07 và hôm nay 27/08/2020 đã xong rồi. Tuy không chuyên nghiệp nhưng mà quá trình edit rất vui và mình cũng học được thêm rất nhiều điều. Có duyên hẹn gặp lại ~ Hạ Vi Lam ~/

Nhấn Mở Bình Luận