Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Cam Y Tôn Giả thành thật bẩm báo.

Gã không quan sát quá kỹ, cũng không phát hiện phía dưới thân cây có một lỗ kiếm

nhỏ.

Vút!

Triệu Thiên Dụ thu lại tử điện thần mâu, bình thản nói: “Chắc là đám tu sĩ ngoại vực kia làm. Nhưng đám cá tạp đó không cần để tâm."

Điều gã lo nhất là Bạch Vân Phong hoặc Cơ Hạo Vũ phát hiện manh mối, sau đó dẫn cường giả Thánh cảnh của tông môn tới, như vậy mới thật sự phiền phức.

Hiện giờ xem ra không cần lo lắng chuyện đó nữa.

“Động thủ đi."

Triệu Thiên Dụ đứng chắp tay cách cây Kim Liên Hỏa vài trăm mét, lạnh nhạt ra lệnh.

Cam Y Tôn Giả bắt đầu bận rộn.

Gã lấy ra một chiếc bình ngọc, đổ từ trong ra bột màu vàng, vừa đi quanh cây Kim Liên Hỏa vừa bố trí một loại trận pháp cổ xưa nào đó.

Loại trận pháp này cực kỳ huyền ảo, giống như một nghi thức tôn giáo cổ xưa, thần sắc Cam Y Tôn Giả vô cùng cung kính.

Những bột vàng kia rải trên mặt đất, trông vô cùng thần thánh, mang theo bầu không khí trang nghiêm và túc mục.

“Đây là một loại tế tự trận pháp rất cổ xưa, ít nhất có chín loại thượng cổ thánh văn ... nhớ ra rồi, đây là phiên bản giản lược của Vạn Yêu Tế Thần Trận. Thảo nào lúc đầu bản Đế không nhận ra, bị giản lược quá nhiều rồi. Nhưng rốt cuộc hắn muốn làm gì?"

Giọng Tiểu Băng Phượng vang lên trong bí cảnh Tử Diên.

Lâm Nhất hơi nhíu mày, luôn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.

thần tử Huyết Nguyệt đang làm chuyện lớn!

Một lúc lâu sau, phiên bản giản lược của Vạn Yêu Tế Thần Trận cuối cùng cũng hoàn thành.

Dù là bản giản lược vẫn khiến người ta nhìn đến hoa mắt.

Từ xa nhìn lại, giống như vô số đóa hoa chồng lên nhau không ngừng nở rộ, tựa ngọn lửa sinh sôi bất diệt.

"Đem tế phẩm ra đi." Triệu Thiên Dụ chắp tay đứng yên.

Âm!

Cam Y Tôn Giả vẻ mặt hưng phấn, từ trữ vật thủ trạc lấy ra một xác yêu thú cảnh giới Bán Thánh rồi ném qua.

Cây Kim Liên Hỏa lập tức treo xác yêu thú lên, sau đó điên cuồng thôn phệ.

Không bao lâu đã lộ ra cả xương trång.

Cam Y Tôn Giả nhìn đến xuất thần, có phần bị dọa sợ. Sau khi hoàn hồn, ga vội vàng liên tiếp ném ra xác yêu thú Bán Thánh.

Cảnh giới yêu thú đều chỉ là Bán Thánh, nhưng chủng loại khác nhau hoàn toàn không trùng lặp, số lượng vừa đúng một trăm con.

Cùng lúc đó, Triệu Thiên Dụ cũng bắt đầu hành động.

Gã đem các loại thiên tài địa bảo thu thập trong khoảng thời gian này đặt vào từng mắt trận của Vạn Yêu Tế Thần Trận.

"Thần tử, sắp hết rồi."

Cam Y Tôn Giả thấp thỏm nói.

Cây Kim Liên Hỏa trở nên vô cùng quỷ dị.

Rõ ràng nó đang không ngừng thôn phệ, nhưng thân cây lại từng chút một thu nhỏ, từng chút một mảnh đi, càng lúc càng giống một loại thần binh lợi khí.

Mà một trăm con yêu thú Bán Thánh dường như hoàn toàn không đủ cho nó ăn.

Triệu Thiên Dụ vẫn bình thản ung dung, tiện tay ném ra một con yêu thú Thánh cảnh.

Con yêu thú kia cao tới mấy trăm mét, dù đã chết từ lâu vẫn tỏa ra thánh uy đáng sợ.

Cây Kim Liên Hỏa trở nên càng thêm hưng phấn, bắt đầu thôn phệ con yêu thú Thánh cảnh kia một cách ngon lành, như thể đây là bữa đại tiệc mà nó ngày đêm mong mỏi.

“Chắc là đủ rồi chứ?"

Cam Y Tôn Giả lau mo hôi trên trán, bất an hỏi.

"Vẫn chưa đủ. Ta còn chuẩn bị mười giọt thần huyết."

Triệu Thiên Dụ nheo mắt, hờ hững nói.

Gã đứng chắp tay, thần sắc bình thản, mang theo sự thong dong như thể thiên địa đều nầm trong lòng bàn tay.

Gia hỏa này thật sự đang làm chuyện lớn!

Lâm Nhất ẩn trong bóng tối căng thẳng không thôi.

Chuyện Triệu Thiên Dụ muốn làm dường như còn lớn hơn cả những gì Tiểu Băng Phượng nói.

“Hì hì, cứ xem hắn biểu diễn trước đi. Hắn không vội thì chúng ta cũng không vội, từ từ câu cá của hắn."

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận