Băng loan có tia huyết mạch băng phượng, bản thân tu vi cực cao, tỏa ra uy thế Bán Thánh.
Khí tức đáng sợ đó khiến các tu sĩ xung quanh vô cùng kinh hãi, rối rít tránh.
"Đây là người nào?" Lâm Nhất khẽ nhíu mày.
Vẻ mặt người đàn ông mặc áo xanh căng thẳng, nhỏ giọng nói: "Cái này mà ngươi cũng không biết ư? Trong cỗ xe băng loan đó là Cốc Tử Kính, tên này là đệ tử thân truyền của Băng Đế."
Lâm Nhất hiểu ra, tuy vị Băng Đế này không phải một trong Cửu Đế, nhưng cũng là nhân vật đỉnh cấp của giới Côn Luân.
Thánh điện Băng Tuyết là một trong ba đại thánh địa của Kiếm Minh, năm đó vị Băng Đế cũng là kỳ tài kiếm đạo, thậm chí tạo nghệ trong kiếm đạo băng còn hơn Ngự Thanh Phong chút.
Có thể trở thành đệ tử thân truyền của Băng Đế, ít nhất cũng là kỳ tài kiếm đạo trăm năm khó gặp, lần này chắc chắn đến đại hội Danh Kiếm nhắm vào vị trí đứng đầu.
Nhưng tên này chặn trước mặt Diệp Tử Lăng, rốt cuộc là có ý gì.
Trong cỗ xe băng loan, giọng Cốc Tử Kính truyền ra, cười nói: "Tử Lăng cô nương, ta đã gửi ba phong thiếp mời, cô đều không trả lời, tại hạ đành phải tự mình đến mời, có thể nể mặt tụ họp chút không."
Diệp Tử Lăng lạnh như băng, căn bản không có ý định trả lời, quay người rời
đi.
"Tính khí của cô nương, e là quá lớn rồi." Tên nô bộc trên xe bay lên, chặn trước mặt Diệp Tử Lăng.
Dường như trong đôi mắt Diệp Tử Lăng có Tuyết Diệu Hoa nở rộ, bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, lạnh lùng nói: "Tránh ra."
"Thiếu chủ là đệ tử thân truyền của Băng Đế, cô nương vô tình như vậy, e là quá đáng rồi." Nô bộc có tu vi không tầm thường, vẫn không buông tha.
"Thì sao?"
Sắc mặt Diệp Tử Lăng không đổi, tay phải đặt lên chuôi thánh kiếm Bạch Long, sát ý lạnh lẽo lan ra.
Đồng thời trên người nàng ấy xuất hiện bóng rồng mờ nhạt, quấn quanh như hộ thể Thần Long.
"Lui xuống, không được làm khó Diệp cô nương."
Trong cỗ xe băng loan, giọng Cốc Tử Kính truyền ra, gã quát lui nô bộc định ra tay, nói: "Diệp cô nương, tại hạ nghe danh mà đến, chỉ muốn gặp mặt, không có ý làm khó.”
Vù!
Trả lời gã là đạo kiếm quang, Diệp Tử Lăng rút kiếm ra khỏi vỏ, tên nô bộc còn chưa kịp phản ứng đã bị chém bay.
"Nhưng ta không muốn gặp ngươi." Diệp Tử Lăng lạnh lùng trả lời, rồi bước đi.
Trong cỗ xe băng loan, Cốc Tử Kính cầm chén rượu, khóe miệng cong lên nụ cười: "Quả nhiên đúng như lời đồn có cá tính."
Bên trong cỗ xe như cung điện, trắng như ngọc, hoa lệ cao quý, Cốc Tử Kính ngồi đó, xung quanh còn có sáu thị nữ xinh đẹp.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!