Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Trương Cảnh Long đến nhanh mà đi cũng nhanh, cả người bay ngang ra ngoài, ho khan mấy tiếng, rồi phun ra ngụm máu.

Mọi người bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc, Trương Cảnh Long thua trong một chiêu sao?

“Khốn kiếp!"

Trương Cảnh Long vừa xấu hổ vừa tức giận, ngay khi gã chuẩn bị đứng dậy lần nữa xông đến.

Dạ Khuynh Thiên ăn xong quả, cười lớn: "Rượu!"

Bốp!

Chỉ thấy han vỗ mạnh lên bàn, vò rượu trước mặt không động, nhưng rượu ngon trong vò như suối phun ra.

Lâm Nhất ngửa đầu, rượu vẽ thành đường cong, rơi vào miệng hắn không sót giọt nào.

Men rượu rất mạnh, trên gương mặt trắng như phụ nữ của hắn, nổi lên từng tia hồng hào, vẻ tuấn mỹ kia càng thêm nổi bật.

Phụt!

Đám người Phi Loan Phong vẫn còn ngồi tại chỗ, còn chưa kịp phản ứng, đã bị kình khí ngầm chứa trong lòng bàn tay Lâm Nhất đánh bay ra ngoài

Miệng từng người phun máu, tất cả đều bị đánh bay đi, rồi ngã nhào xuống đất, sắc mặt vô cùng đau đớn.

Phi Loan Phong cứ thế bị quét sạch!

"Rượu ngon!"

Lâm Nhất uống sảng khoái, không nhịn được cười lớn nói.

Trương Cảnh Long vốn định ra tay, nuốt nước bọt, bị dọa đến mức không dám ra tay.

Hả?

Trước đại điện viện U Lan, lập tức vang lên rất nhiều tiếng kinh ngạc khe khẽ, từng ánh mắt không tự chủ được đều đổ dồn về phía Dạ Khuynh Thiên.

Trong mắt Bạch Sơ Ảnh cũng lóe lên kinh ngạc.

Chiêu vừa rồi của Lâm Nhất nếu chỉ là đánh bay đám người kia, thì cũng chưa noi lên được điều gì ghe gom, viec đanh ruou trong hồ ban ra cung chỉ la trò tiểu xảo.

Nhưng lợi hại ở chỗ, Lâm Nhất đã đồng thời làm được tất cả những việc đó.

Không chỉ vậy, hồ rượu còn không hề hấn gì, những linh quả mong manh khác trên bàn càng không bị ảnh hưởng chút nào.

Như vậy thì quả thật không đơn giản!

Sự tinh diệu trong đó người ngoai khong nhìn ra được, nhưng Bạch Sơ Anh chỉ liếc mắt là thấy rõ mấu chốt, không khỏi lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

"Mới uống hớp rượu mà đã trống nhiều chỗ thế này, không ai ngồi sao? Vậy người của Tử Lôi Phong qua đây ngồi đi ... "

Lâm Nhất nhìn quanh bốn phía, cười híp mắt nói.

Người của Phi Loan Phong tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng giận mà không dám nói, tat ca đeu nhìn về phia Bạch Sơ Ảnh.

Người của Tử Lôi Phong cũng nơm nớp lo sợ, không dám tiến lên, cũng nhìn Bạch Sơ Ảnh.

"Trần Phong, qua đây ngồi, Bạch sư tỷ đã không nói gì, vậy thì coi như không sao, thánh nữ U Lan vẫn có chút độ lượng."

Lâm Nhất vẫy tay, giọng điệu không cho phép cự tuyệt.

Trần Phong không dám làm trái, chỉ có thể cúi đầu đi đến, những người khác thấy Bạch Sơ Ảnh quả nhiên không lên tiếng.

Lập tức lộ vẻ mừng rỡ, nhao nhao bước lên, nghênh ngang chiếm lấy vị trí của Phi Loan Phong.

"Thánh nữ điện hạ ... "

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận